法界佛教總會‧DRBA Logo

HƯ VÂN HÒA THƯỢNG HỌA TRUYỆN

HÒA THƯỢNG TUYÊN HÓA
VENERABLE MASTER HSUAN HUA

Trang trướcMục lụcTrang sau

67. TIỄN CHÂN MƯỜI DẶM ĐƯỜNG.
GIÃ TỪ TRONG LUYẾN TIẾC

Văn Hiền tặng Ngài quần áo vật dụng và tiền lộ phí, nhưng Ngài không nhận. Ngày lên đường, sư mang giùm hành lý và tiễn chân Ngài 10 dặm đường, đến khi chia tay thì không cầm được giọt lệ. Hôm đó là ngày mồng 1 tháng 5, Ngài đi về hướng Hân Châu. Ngạn ngữ có câu: “Hữu đạo nhân nhân thân, hữu đức xứ xứ tôn”, đại ý nói rằng đối với người có đạo, mọi người thích được gần gũi; nơi nào có đức nơi đó được tôn quý. Đại sư Văn Hiền cố giữ Ngài ở lại lâu hơn mà không được, càng thấy rõ hạnh nguyện của Vân Công là không thay đổi.
               
Kệ tán của Hòa Thượng Tuyên Hóa:

Tu đạo nguyên lai bất luyến tình
Đạm nhiên vô vị bạch thủy tâm
Vạn vật tĩnh quan giai tự đắc
Tứ thời giai hứng dữ nhân đồng [1]

Phỏng dịch:

Người tu vốn chẳng luyến tình nồng
Nhạt nhẽo như tuồng nước trắng trong
Vạn vật tĩnh tâm coi đắc ý
Bốn mùa tùy hứng với người đồng.

___________________

[1] Hai câu cuối trong bài tán (萬物靜觀皆自得,四時佳興與人同) là 2 câu trích trong bài Ngẫu Thành của Trình Hạo, một thi gia, đồng thời cũng là nhà Lý học nổi tiếng đời Tống, đại ý nói rằng nếu lấy tâm tĩnh lặng để nhận thức thì vạn sự vạn vật hiện ra trước mắt chúng ta hết sức tự nhiên, không gò bó, không có gì là khúc mắc trong tâm ý. Từ ngữ “tự đắc”được hiểu theo nghĩa đó. Còn như bốn mùa với cảnh sắc đổi thay thì vẻ đẹp của chúng cũng được tâm người lãnh hội mà không hề có sự ngăn ngại.  Tuy nhiên, mấu chốt trong hai câu trên là ở trong chữ “tĩnh” và điều cốt yếu là giữ được tâm tĩnh lặng.

 

DRBABTTSDRBU

| Đầu Trang |