Chinese and English | Vietnamese

宣化老和尚 The Venerable Master Hsuan Hua

Pháp Vũ Tâm Đăng Chiếu Cổ Kim

法雨心燈照古今

Mưa Pháp Đèn Tâm Chiếu Cổ Kim

(phần 26)

Bài nói chuyện của Hòa Thượng Tuyên Hóa vào tháng 12, 1974 tại tại Sài Gòn, Việt Nam nhân chuyến viếng thăm châu Á từ mùa đông 1974 đến mùa xuân 1975

Trích dịch từ Nguyệt San Vajra Bodhi Sea, số tháng 8, 2007, trang 20-23.

 

(Sa Di Ni Cận Kinh dịch sang Anh ngữ)

Hoằng Pháp Tại Việt Nam

 

Tôi chủ trương là mỗi quý vị nên hết lòng tận lực nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm

 

 

Tôi nhớ lại một vài sự việc tôi đã gặp khoảng ba mươi năm trước ở vùng Đông Bắc Trung Hoa. Lúc đó tôi vẫn còn là một Sa Di (mới xuất gia) sống trong một tu viện đang được sửa chữa. Tôi giúp Hòa Thượng trụ trì sửa chữa lại Chùa bằng cách nhờ người vận chuyển vật liệu xây dựng đến Chùa. Ở miền Bắc Trung Hoa, phần lớn các xe là xe ngựa do ngựa kéo nhưng xe ngựa thì không thể chở một trọng tải lớn. Tôi nhớ đi đến ngôi làng gọi là làng Đại Bá, Ông họ Lưu là trưởng làng. Vào lúc đó, chúng tôi cần giúp vận chuyển vật liệu xây dựng như gạch và gỗ. Vì vậy, tôi nói với ông Lưu, "Chùa của chúng tôi đã lâu rồi không được sửa chữa; nhưng bây giờ chúng tôi đang tiến hành sửa chữa. Chúng tôi thỉnh cầu dân trong làng giúp một tay xây dựng Chùa!" Người trưởng làng trả lời, "Lần này trùng hợp với lúc dân làng đang cày xới đất. Mọi gia đình hiện đang rất bận rộn, vì vậy chúng tôi có lẽ sẽ không có thời gian để giúp chùa trong việc xây dựng này."

Lúc đó, có một người phụ nữ đang dựa vào cửa sổ và nhìn chúng tôi. Sau đó, bà ấy tiến lại gần chúng tôi. Bà trông tuyệt vọng và rơi lệ nói với tôi, "Con của con sắp chết! Pháp sư, ngài có cách gì để cứu con của con không? Nếu ngài có thể chữa khỏi bệnh cho con của con, tất cả chúng con sẽ giúp ngài vận chuyển vật liệu xây dựng cho dù chúng con có bận rộn đến đâu.” Tôi nhìn bà ấy và nói, "Bà có biết tại sao con bà sắp chết không?"

"Con hoàn toàn không biết gì cả!", bà trả lời. “Bà không biết thì để bây giờ tôi nói cho bà biết. Lý do con bà sắp chết vì bà không hiếu thảo với cha mẹ chồng. Bà cũng không tử tế hòa thuận với chị em dâu. Đó là lý do tại sao con bà sắp chết. Nếu bà muốn con bà bình phục, trước tiên bà phải dâng hương lễ Phật và tổ tiên trong gia đình. Sau đó, bà hãy nhận lỗi của mình, cúi lạy trước cha mẹ chồng và nói với họ rằng bà sẽ hiếu thuận với họ và sẽ không chống lại họ. Nếu bà có thể làm điều này, con bà sẽ tự nhiên khỏe mạnh.” Vì con bà bị bệnh, và do tuyệt vọng cùng với lòng mẹ thương con, bà đã làm như tôi hướng dẫn.

Sau khi bà làm tất cả những gì tôi nói, bà thấy con mình vẫn không mở mắt, giống như là sắp chết. Ở miền bắc Trung Hoa, khi một đứa trẻ qua đời, họ chỉ cần quấn xác đứa bé bằng tấm chiếu rơm và quăng xác quấn chiếu rơm đó ra ngoài. Bà đã chuẩn bị chiếu rơm cho con trai của bà rồi. Tôi nói, “Hãy mang con của bà đến để tôi xem qua cháu ”. Bà nghe theo lời. Thật lạ, tôi đánh vào đầu đứa trẻ ba lần và nói, "Tốt rồi!" A! Đứa trẻ rất ngoan nghe lời, và bệnh tật đứa trẻ này biến mất ngay lập tức. Đứa trẻ đứng dậy và có thể chạy quanh. Vì chuyện này, toàn bộ gia đình ông Lưu đã quy y với tôi và quyết định cho chúng tôi mượn xe để vận chuyển vật liệu xây dựng. Ban đầu, ngôi làng nhỏ này chỉ có mười ba chiếc xe. Họ đem mười hai xe đến để giúp chúng tôi. Có nhiều chuyện không thể nghĩ bàn được trong Phật giáo; có những chuyện quý vị không thể tin được. Không có cách nào biết lý do tại sao và như thế nào. Câu chuyện này là một trong số đó.

Lại nữa, tôi nhớ khi đi cùng với Hòa Thượng trụ trì của tu viện ra ngoài để hóa duyên. Khi đó, chúng tôi đã đi hóa duyên từ nhà này sang nhà khác. Chúng tôi đến một ngôi nhà, ở đó có một người phụ nữ đang quỳ ở cửa. Người phụ nữ nói rằng con trai bà đang bệnh nặng và xin Hòa Thượng trụ trì chữa bệnh cho con trai bà. Hòa Thượng trụ trì rất nổi tiếng ở vùng Đông Bắc, khi còn là một cư sĩ, ngài đã thủ hiếu tại mộ của mẹ ngài trong sáu năm như một cách bày tỏ lòng hiếu thảo. Sau khi xuất gia, ngài muốn xây chùa và tôi đã giúp ngài.

Người phụ nữ này mong muốn đượcị Hòa Thượng trụ trì chữa khỏi bệnh cho con trai mình. Tuy nhiên, Hòa Thượng trụ trì không muốn dính líu vào việc của người khác. Ngài nói với tôi rằng người phụ nữ này nhờ tôi giúp. Lúc đó tôi bị nhức đầu. Tôi hỏi lại, “Tại sao ngài lại đưa tôi loại phiền phức này! Tại sao ngài không giúp cậu bé? ". Hòa Thượng trụ trì trả lời, "Tôi không có khả năng như vậy!". Sau đó tôi nói với người phụ nữ, "Nếu bà quỳ ở đây, chặn đường chúng tôi vào nhà, làm sao chúng tôi cứu được cậu bé? ” 

nói, “Con nghe nói ở làng Đại Bá có một đứa trẻ sắp chết. Ngài đã cứu đứa trẻ khi ngài đi ngang qua đó. Đó là lý do tại sao con biết ngài có khả năng cứu con trai con! ” Tôi trả lời, "Được rồi, bà hãy đem con trai bà ra để tôi xem qua”. Con trai bà, mới mười một tuổi, có bệnh đau bao tử và đau đầu khiến nó không khỏe, có được trị bệnh nhưng cũng không khỏe. Bà ta mang con trai ra gặp tôi và tôi nói với cậu bé, "Con hãy mau xuất gia, xuất gia thành một nhà sư thì sẽ khỏi bệnh ”. Tôi hỏi cha mẹ của cậu bé rằng, “Quý vị có cho phép con trai của quý vị làm một vị sư không?”, bởi vì cậu bé trông giống như một nhà sư. Họ của cậu bé là Vương, tên là Zheng, 11 tuổi. "Nếu ông bà thật sự có thể buông xả và cho cháu đi tu, thì tôi có thể chữa khỏi bệnh cho cháu. Nếu không, thì không có cách nào tôi có thể giúp được ”. Cha mẹ cậu bé hứa, “Được, xả được, ngay sau khi cháu hồi phục, chúng con nhất định sẽ nói cháu đến Chùa Tam Duyên xuất gia”. Tôi nói, “Được rồi. Từ hôm nay trở đi, cháu khỏi bệnh. Không còn bệnh nữa!” Sau khi tôi nói như thế cậu bé quả nhiên không còn bệnh. Cậu bé không có bệnh được một tháng, tôi đến nhà cậu bé một lần nữa, Tôi nói, "Đã đến lúc con cần nên xuất gia!". Cha mẹ cậu bé nài nỉ, "Xin chờ đợi hai tháng nữa cho đến khi cháu hoàn toàn hồi phục."

Hai tháng sau, tôi lại đến nhà nhắc nhở cậu bé xuất gia. Cha mẹ cậu vẫn muốn đợi. Tôi nói, "Quý vị cừ đợi thì tương lai bệnh của cháu tái phát, quý vị sẽ không có cách nào chữa được! ”

Ba tháng sau, tôi lại đi ngang qua ngôi làng này nhưng không ghé vô nhà của họ. Tại sao? Vì tôi đã đến hai lần, họ cứ nói chờ. Cho nên lần này tôi chỉ đi ngang qua. Nhưng cậu bé ở trong nhà lúc tôi đi qua, cậu bé biết tôi đi ngang qua bèn nói với cha mẹ cậu, "Cha mẹ không cho phép con xuất gia. Cha mẹ thấy đó, thầy của con đi qua làng mà không ghé vô nhà chúng ta. Con cảm thấy như bệnh của con sắp tái phát.” Người cha an ủi, "Con đừng lo lắng. Nếu bệnh tái phát, thì con cũng sẽ khỏe lại trong vài ngày. Con đừng sợ! ”

Hôm đó là ngày 23 tháng 12 âm lịch. Tôi trở lại và đi ngang qua ngôi làng đó một lần nữa vào ngày 27 tháng mười hai. Vào ngày 26, cha cậu đến chùa, cố gắng tìm tôi để bày tỏ việc cho phép con trai xuất gia. Bởi vì con trai ông lại trở bệnh nặng, nên cần xuất gia. Thật kỳ lạ, khi người cha đến chùa, thì linh hồn của đứa con cũng đi theo cùng. Thân thể cậu bé thì ở nhà, nhưng linh hồn cậu bé thì đi cùng với cha vào chùa. Cậu biết ai là Hòa Thượng trụ trì, chỗ ở của chư tăng, và những ngôi nhà trông như thế nào, v.v.

Khi người cha trở về nhà, cậu bé nói với cha, "Con đã đến chùa với cha hôm nay và đã thấy cái này, cái kia ..." Cha cậu bé nói, "Tại sao cha không thấy con?" Cậu bé trả lời, “Cha không nhìn thấy con nhưng con đã nhìn thấy cha. Con ở ngay phía sau cha." Vào ngày 27, khi trong căn phòng mờ tối không ánh sáng, cậu bé ngồi trong tư thế kiết già và nói với cha cậu, “Cha ơi, làm ơn thắp đèn lên để xem con có ngồi ngay thẳng không?” Khi cha cậu thắp đèn lên để xem thì cậu bé đã chết ngồi trong tư thế kiết già.

Tại sao tôi nói về điều này? Vì những người tuổi trẻ tu Đạo thì rất dễ dàng thành công. Trong quá khứ tôi đã có kinh nghiệm, tôi đã từng gặp trường hợp như vậy.

Bởi vì họ không nghe lời, rồi sau đó con của họ đã qua đời. Mặc dù đứa trẻ đó đã chết, nó vẫn sẽ trở thành một nhà sư trong đời tương lai và làm hòa thượng. Cậu ta trông giống hệt một nhà sư, với đôi tai to, mũi to và các đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt. Vì vậy, ngay khi tôi nhìn thấy cậu bé, tôi đã xin cha mẹ cậu bé cho cậu xuất gia. Lúc cậu bé bị bệnh, cha mẹ cậu bằng lòng rời xa cậu bé cho cậu bé đi xuất gia. Khi cậu bé lành bệnh rồi, họ không buông xả cậu bé được. Do vì họ xả không được nên cậu bé chết. Nếu lúc đó họ cho phép cậu xuất gia, thì bây giờ cậu chắc khoảng bốn mươi mấy tuổi. Cậu sẽ đóng góp rất nhiều cho Phật giáo.

Quý vị hiện nay là tuổi trẻ nên nỗ lực nghiên cứu Phật pháp. Nghiên cừu những gì? Tôi chủ trương là mỗi quý vị nên hết lòng tận lực nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm. Kinh Lăng Nghiêm khai mở trí tuệ và nếu hiểu rõ Kinh Lăng Nghiêm, quý vị có thể thâm nhập thông hiểu hầu hết Phật pháp. 

Đặc biệt là Chú Lăng Nghiêm thật không thể nghĩ bàn được. Có một cư sĩ là Kim Trung, người thích suy nghĩ hết điều này đến điều kia; dường như anh ta có vô tận vấn đề cần suy nghĩ. Tuy nhiên, không cách nào anh ta có thể hiểu hết về Chú Lăng Nghiêm. Quý vị suy nghĩ thế nào cũng không thể thâm nhập hiểu rõ Chú này. Vì sao? Vì chú này có một sức mạnh không thể nghĩ bàn được.

Trong Phật giáo, Chú Lăng Nghiêm còn được gọi là Linh Văn. Vì sao gọi là Linh Văn? Bởi vì vi diệu không thể diễn đạt hết bằng lời (1). Chú Lăng Nghiêm này thì có nói ra cũng không thể đầy đủ được. Nếu mỗi người chúng ta có thể trì tụng thần chú này đến mức thuộc lòng, thì có 84.000 vị Bồ tát Kim Cang Tạng thường luôn bảo vệ chúng ta. Do đó, Chú Lăng Nghiêm là chú vi diệu nhất nhưng cũng là chú dài nhất với hơn 2,300 ký tự - vào khoảng 2,320 ký tự.

Những người trẻ tuổi nên phát tâm học Chú Lăng Nghiêm và đọc tụng Kinh Lăng Nghiêm cho đến khi có thể tụng thuộc lòng cả kinh và thần chú từ trí nhớ. Một khi quý vị làm được điều đó, là quý vị đã xây dựng một nền tảng tốt đẹp để nghiên cứu Phật pháp.

 


Ghi chú:

(1) Nguyên văn Hoa ngữ:

妙不可言

Diệu bất khả ngôn

 

 

 

Hòa Thượng Tuyên Hóa cùng Thầy Hằng Cụ và Hằng Do viếng thăm Viện Hóa Đạo tại Sài Gòn (tháng 12 năm 1974)

 Sài Gòn, Việt Nam, tháng 12 năm 1974