Chinese | Vietnamese

Phật Tổ Đạo Ảnh

Hòa Thượng Tuyên Hóa 

Mục Lục


bookGiới thiệu:


Chư Tổ, tuy Ấn, Hoa có khác, nhưng cùng vẻ thiên dung đạo mạo, rờ rỡ sáng ngời, khiến người chiêm ngưỡng, vơi sạch lòng trần, thấy tướng liền ngộ tâm. Chỉ trong sớm tối, ngàn năm cùng quay về với chư Tổ trong đại quang minh tạng. Chẳng có đạo ảnh thì lấy gì làm nên chuyện đó? Khoảng đời Hồng-Vũ, một số ham thích đạo, cả tăng và tục, cùng nhau miêu họa đạo ảnh Phật và Tổ, từ tôn giả Đại Ca Diếp đến các vị tôn túc cổ sơ trong nước, tính ra là 120 vị, rồi tàng trữ tại núi Ngưu-Thủ phía nam kinh đô. Nét bút tinh thần, phong độ cao khiết, nếu chẳng do sự kỳ diệu của tâm tư, cảm ứng đến chỗ u linh thì dễ gì có được bút pháp như vậy !  

 

Tổ thứ sáu: TÔN GIẢ DI-GIÀ-CA

 

 

Tôn giả Di-già-ca người Trung Ấn, trước đây có học pháp tiên. Nhân lúc Ngũ tổ (Đề-đa-ca) đến nước này, Tôn giả chiêm ngưỡng, đỉnh lễ Ngũ Tổ rồi thưa:

          - Thưa Thầy! Xưa con và Thầy cùng sanh lên cõi trời Đại Phạm, con gặp tiên nhân trao cho pháp tiên, còn Thầy gặp đệ tử của Đức Phật nên tu tập thiền định. Từ đó, theo nghiệp báo, chúng ta mỗi người một đường, đã trải qua sáu kiếp.

Tổ bảo:

- Chia cách nhiều kiếp, lời ông chẳng dối hư. Nay ông nên bỏ tà về chánh và trụ vào Phật thừa.

Tôn giả thưa:

- Thưa Thầy! Hôm nay, may mắn được gặp nhau, há chẳng phải duyên xưa ư? Xin Thầy từ bi giúp con được giải thoát.

Tổ liền cho Tôn giả xuống tóc xuất gia, thụ giới cụ túc và giao phó Đại pháp. Đắc pháp rồi, Tôn giả du hóa đến Bắc Ấn Độ, phó pháp cho Bà-tu-mật, rồi nhập tam-muội Sư tử phấn tấn, phóng mình lên hư không cao bằng bảy cây đa-la rồi trở lại chỗ ngồi, hóa lửa tự thiêu.

Bài tán:

Thoắt ngộ nhân xưa

Ngọn nguồn tỏ rõ

Bỏ tà qui chánh 

So sánh hai bên

       Sư tử phấn tấn

       Là tam-muội gì?

                         Nghìn xưa dằng dặc

          Gió mát muôn nơi

一悟宿因 

脫盡知解 

歸正捨邪 

兩彩一賽
師子奮迅 

是何三昧 

千古悠悠 

清風遍界

 

Thơ rằng:

Dù cho Tiên, Phật có khác đường

Đúng lúc đúng thời cũng đượm hương

Ngẫu nhiên tương hội duyên đời trước

Bao phen chia cách vẫn còn vương

Một sớm hội thông tròn đạo quả

Muôn đời hằng sáng ấy chơn thường

Hậu bối bởi đâu  không cảm ứng?

Phàm phu khó đoạn được tình trường

(Tuyên Công Thượng Nhân)

學仙學佛雖殊途 

時節因緣待成熟
偶然相逢原宿定 

歷劫分散未盡疏
一旦契合全道果 

萬古常融是真如
吾輩為何無感應 

凡心難斷沉愛湖

 

Giảng:

Tôn giả Di-già-ca người Trung Ấn, trước đây có học pháp tiên: Tổ thứ sáu-Tôn giả Di-già-ca là người Trung Ấn Độ, ban đầu Ngài học xuất huyền nhập tẫn[1], tu theo pháp môn thần tiên, là người đứng đầu trong tám nghìn vị tiên lúc bấy giờ.

Nhân lúc Ngũ tổ (Đề-đa-ca) đến nước này, Tôn giả chiêm ngưỡng, lễ lạy Ngũ tổ rồi thưa: “Thưa Thầy! Xưa con với Thầy cùng sanh lên cõi trời Đại Phạm, con gặp Tiên nhân trao cho pháp tiên, còn Thầy gặp đệ tử Đức Phật nên tu tập thiền định. Từ đó, theo nghiệp báo, chúng ta mỗi người một đường, đã trải qua sáu kiếp”: Nhân Ngũ Tổ đến nước Ngài, Ngài đến đỉnh lễ Ngũ Tổ và thưa: “Xưa con và sư phụ cùng vãng sinh lên trời Đại Phạm, sau đó con gặp tiên nhân A-tư-đà, tiên nhân truyền pháp môn tu tiên cho con, còn sư phụ gặp đệ tử của Đức Phật, nên tu tập thiền định. Do đó, hai thầy trò chúng ta hết sinh rồi chết, chết rồi lại sinh; vì đi khác đường nên thọ quả báo khác nhau, trải qua sáu kiếp. Thù đồ “殊途” chính là đường đi khác nhau.

Tổ nói: Chia cách nhiều kiếp, lời ông chẳng dối hư. Nay ông nên bỏ tà về chánh và trụ vào Phật thừa: Ngũ Tổ nói: “Lời ông nói rất đúng! Chúng ta cách biệt nhiều kiếp như thế rồi, nay ông có thể bỏ tà đạo trở về chính đạo, nhập vào Đại thừa”. Chi li lụy kiếp “支離累劫” chính là xa cách nhiều kiếp như thế rồi.

Tôn giả thưa: Thưa Thầy! Hôm nay may mắn được gặp nhau, há chẳng phải duyên xưa ư? Xin Thầy từ bi giúp con đươc giải thoát: Tôn giả Di-già-ca thưa: “Thưa Thầy! Nay chúng ta may mắn được gặp nhau, đây há chẳng phải là duyên xưa ư? Trước đây tiên nhân A-tư-đà đã thụ kí cho con: “Sau sáu kiếp, ông sẽ gặp bạn đồng học khi xưa và sẽ độ ông được quả vô lậu”. Xin sư phụ từ bi, giúp con được giải thoát”.

Tổ liền cho Tôn giả xuống tóc xuất gia, thọ giới cụ túc và giao phó Đại pháp: Ngũ Tổ Đề-đa-ca liền cho Tôn giả xuống tóc xuất gia, thọ giới cụ túc và truyền pháp môn tâm ấn của Đức Phật. (Chú 1).

Đắc pháp rồi, Tôn giả du hóa đến Bắc Ấn Độ, phó pháp cho Bà-tu-mật: Sau khi đắc pháp, Lục Tổ liền đi khắp nơi giáo hóa chúng sinh. Lúc đến Bắc Thiên Trúc, Tôn giả phó pháp cho Bà-tu-mật.

Rồi nhập tam-muội Sư tử phấn tấn, phóng mình lên hư không cao bằng bảy cây đa-la rồi trở lại chỗ ngồi, hóa lửa tự thiêu: Sau đó, Ngài nhập tam-muội Sư tử phấn tấn, phóng mình lên hư không, cao cách đất bằng bảy cây đa-la; rồi trở lại chỗ ngồi của mình, dùng lửa thật của tam-muội, tức lửa của định này để thiêu thân.

                                                         Bài tán:

Thoắt ngộ nhân xưa, ngọn nguồn tỏ rõ: Khi vừa gặp nhân duyên xưa thì tôn giả Di-già-ca thông suốt và hiểu rõ tất cả.

Chánh qui tà bỏ, so sánh hai bên: Ngài trở về chính giáo, xả bỏ tà giáo; lưỡng thái nhất trại “兩彩一賽” chính là so sánh giữa Phật giáo và Đạo giáo.

Sư tử phấn tấn[2], là tam-muội gì: Sư tử phấn tấn này là tam-muội gì?

Thư thái nghìn xưa, gió mát muôn nơi: Nghìn xưa, thời gian dài như thế, phong cách thanh cao của vị Tổ này vẫn còn khắp pháp giới.

 

                                                         Kệ rằng:

Dù cho Tiên, Phật không chung đường: Học tiên, học Phật, hai con đường này tuy khác nhau nhưng cũng là một.

Đúng lúc đúng thời cũng đượm hương: Khi thời khắc đã tới, nhân duyên đã chín, thì dù có chạy đi đâu chăng nữa, vẫn phải quay đầu trở lại

Ngẫu nhiên tương hội duyên đời trước: Ngũ Tổ và Lục Tổ gặp gỡ nhau, đó là do túc duyên, nhân duyên từ kiếp xưa, đã sẵn bầy.

Bao phen chia cách vẫn còn vương: Tuy chia cách rất nhiều đại kiếp nhưng họ vẫn còn nhớ nhau, vẫn biết được mình.

Một sớm hội thông tròn đạo quả: Một khi hai người khế hợp thì đạo quả đều sẽ thành tựu.

Muôn đời hằng giữ ấy chơn thường: Muôn đời luôn còn mãi chính là tự tánh chơn như này.

Hậu bối bởi đâu  không cảm ứng: Chúng ta cớ sao không thành đạo?

Phàm phu khó đoạn được tình trường: Vì tâm phàm phu khó đoạn trừ, nên tất cả chúng ta đều lưu chuyển trong biển tình ái và bơi lội ở trong đó.

 

Tuyên Công Thượng Nhân giảng  vào ngày 13, tháng 11, năm 1977

 

-------------------------

 

Chú 1: Bài kệ truyền pháp của Ngũ Tổ phó chúc cho Lục Tổ thấy trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục và Chỉ Nguyệt Lục:

Thông đạt pháp bản tâm

Không pháp không phi pháp

Ngộ rồi như chưa ngộ

Không tâm cũng không pháp.

                                  通達本心法 

無法無非法                                       

悟了同未悟 

無心亦無法


[1]“出玄入牝”Tức là pháp xuất hồn. (Xem Kinh Lăng Nghiêm quyển 5).

[2] Sư tử phấn tấn tam-muội 師子奮迅三昧 `(Sanskirt: Simha-vijrmbhita-samadhi) cũng gọi là Sư tử uy tam-muội, Sư tử tần thân tam-muội. Gọi tắt Phấn tấn tam-muội. Đây là loại thiền định có uy lực lớn, giống như sức mạnh mẽ, nhanh nhẹn của sư tử, cho nên gọi là Sư tử phấn tấn tam-muội. Theo Hoa Nghiêm Kinh Pháp Giới Thứ Đệ quyển Trung thì Tam-muội này có thể chỉa làm 2 loại:

1.       Dứt trừ các lậu hoặc vô tri nhỏ nhiệm..

2.       Xuất nhập Tam-muội cực kỳ nhanh chóng.

[Có thể tham khảo thêm trong phẩm Thập Định của Kinh Hoa Nghiêm}.

(Trích từ Phật Quang Đại Tự Điển quyển 4 – HT. Thích Quảng Độ dịch)