Hòa Thượng Tuyên Hóa - Từ Hư Không Đến

(Đến từ cảnh giới Hoa Nghiêm)

Sơ lược hành trạng Hòa Thượng Tuyên Hóa

WMV Video: Hòa Thượng Tuyên Hóa - Từ Hư Không Đến - 2

CHƯƠNG THỨ HAI

Theo nguyện hạnh làm Phật sự, lấy hư không làm th tánh

Hòa Thượng phát nguyện hoằng dương Chánh pháp

Hư không hữu tận, ngã nguyện vô cùng; sung mãn pháp giới, biến nhập pháp giới. Xứ xứ thị hiện, sát sát hóa thân; giai chứng Bồ đề, viên Đại giác tôn.

Hư không dầu có hết, nguyện của tôi còn hoài; tràn đầy cùng pháp giới, có mặt khắp muôn nơi. Xứ xứ đều thị hiện, cõi cõi nguyện hóa thân; cùng chứng Bồ đề quả, viên thành Đại giác nhân.

Những người quen với Hòa Thượng đều biết rằng Hòa Thượng luôn nghiêm trì hạnh “Ngày dùng một buổi ngọ, đêm đến không nằm giường”, tuân giữ “sáu Đại tông chỉ”. Đặc biệt, vào thời mạt pháp tạp loạn, Hòa Thượng càng tỏ ra đại biểu cho Chánh pháp, làm ánh sáng cho chúng sanh. Hòa Thượng không sợ lời hủy báng của kẻ xấu (bọn ma quỷ), Ngài đến khắp nơi tuyên giảng “ Kinh Lăng Nghiêm”, truyền bá Chánh pháp, phá tà hiển chánh. Tuy vào thời mạt pháp, trong nhà Phật xuất hiện hiện tượng “vàng thau lẫn lộn” rất nhiều, nhưng Hòa Thượng vẫn kiên trì một tâm nguyện: Nhất định tôi phải phục hưng lại chánh pháp, quyết tâm làm cho Phật giáo chỉ có chánh pháp, không có mạt pháp; tôi đi đến đâu, ở đó sẽ có phước huệ, giảm thiểu tai nạn. Đây là lời phát nguyện của tôi, do vậy mà tôi không quản tài hèn sức mọn, đến khắp nơi tuyên giảng chánh pháp, thực hành theo chánh pháp.

“Phật pháp chưa diệt Tăng tự diệt, 

Đạo đức cần tu chẳng ai tu; 

Thật thà chân thành chiêu tiếng xấu, 

Gian ngoa xảo trá được ngợi khen. 

Đời ác năm trược hiếm thanh tịnh, 

Chúng sanh say ba độc chẳng tỉnh; 

Ân cần nhắn nhủ Tăng chúng trẻ, 

Chấn hưng đạo Phật giáo cậy Tỳ kheo”.

Hòa Thượng dùng lời ân cần để khuyên bảo tất cả đại chúng nên gánh lấy trọng trách chấn hưng Phật giáo. Hòa Thượng bảo: “Phát nguyện của tôi là tôi đi đến bất kỳ nơi nào, ở nơi đó sẽ có chánh pháp, chánh pháp sẽ tồn tại lâu dài, tôi không cho phát sanh mạt pháp. Vì sao thế? Vì chánh pháp hay mạt pháp đều do con người tạo ra, chứ không phải bản thân của pháp có chánh hay mạt. Nếu quý vị làm điều chân chánh thì chánh pháp sẽ trụ thế mãi mãi; nếu quý vị không chịu tu hành, suốt ngày ăn không ngồi rồi, hoặc đi làm những việc xã hội phiền toái, thì đó là mạt pháp. Cho nên mỗi một người chúng ta hôm nay đều nên phát nguyện lực lớn, cùng nhau hộ trì Phật pháp, cùng nhau hợp lực lại, có sự đồng lòng của mọi người ắt làm nên thành quách.