Hòa Thượng Tuyên Hóa - Từ Hư Không Đến

(Đến từ cảnh giới Hoa Nghiêm)

Sơ lược hành trạng Hòa Thượng Tuyên Hóa

WMV Video: Hòa Thượng Tuyên Hóa - Từ Hư Không Đến - 6

CHƯƠNG THỨ SÁU

Rộng lớn cũng dung nạp, bụi trần nhỏ nhít cũng không ngoài

Hòa Thượng hoàn toàn vô ngã

Băng thiên tuyết địa, vô số điều tiểu trùng đông tễ thả trập miên. Tĩnh lý quan sát, động trung thẩm đế; long tranh hổ đấu thường du hý, quỷ khóc thần hào huyễn hóa kỳ. Chân thật nghĩa tuyệt ngôn, bất tư nghì, đương tiến xu đại tiểu mẫn, nội ngoại phi; vi trần biến, pháp giới chu. Hốt luân cá viên dung, hỗ tương vô ngại; song quyền đả phá hư không cái, nhất khẩu thôn tận sát hải nguyên. Đại từ bi phổ độ, lưu huyết hãn, bất hưu tức.

Trời giá băng, đất tuyết phủ.
Vô số trùng nhỏ lớp chết cóng
Lớp ngủ đông.
Trong tĩnh quan sát,
Giữa động suy ngẫm.
Kìa rồng tranh, cọp đấu, đùa vui bất tận,
Nọ quỷ khóc, thần la, biến hóa dị kỳ.
Nghĩa chân thật bặt ngôn ngữ;
Khó nghĩ bàn
Hãy tiến bước.
Không lớn nhỏ,
Chẳng trong ngoài.
Bui nhỏ biến
Trùm Pháp Giới.
Nguyên vẹn viên dung,
Hỗ tương không ngại.
Hai tay đấm nát mặt hư không,
Một hớp uống cạn nguồn sát hải.
Đại từ bi cứu khắp,
Dẫu máu đổ, mồ hôi tuôn,
Quyết không ngừng nghỉ!

Một vị đệ tử đã hình dung về Hòa Thượng như sau: “Tôi ý thức rằng Hòa Thượng và những người tôi đã từng gặp qua trong cuộc sống hoàn toàn không giống nhau, tôi phát hiện ra Hòa Thượng là người hoàn toàn không có tự ngã, một tơ hào về tự ngã cũng không có, ở bên cạnh Hòa Thượng tôi không tìm ra một chút mâu thuẫn nào. Một đệ tử khác thì nói: “Tôi chưa hề thấy Hòa Thượng làm việc bằng tâm ích kỷ tự lợi, hoặc chỉ lo cho bản thân mà không màng đến người khác, những điều như vậy, tôi chưa hề thấy lần nào. Tôi có phước duyên được làm đệ tử của Hòa Thượng hơn hai mươi năm, do vậy mà tôi tận mắt nhìn thấy Hòa Thượng luôn vì pháp quên mình, giúp đỡ chúng sanh không tiếc thân mạng, cho dù đó là một việc rất nhỏ, chỉ cần có lợi cho người, Hòa Thượng đều không bỏ qua; Hòa Thượng chưa hề dành một thời khắc nào để lo nghĩ cho bản thân. 

Một đệ tử khác lại nhắc: Thời gian của Hòa Thượng đều dùng vào việc lợi ích cho chúng sanh. Mỗi một việc Hòa Thượng làm đều nghĩ  đến lợi ích của chúng sanh. Nhớ lại có một lần tôi cùng Hòa Thượng đi công viên mớm thức ăn cho chim đói. Lần ấy, vào giữa năm 1970, tiểu bang California bị hạn hán rất nghiêm trọng, bấy giờ tôi thường có dịp lái xe chở Sư phụ đến các nơi ở khu vịnh San Francisco, lúc ấy, tôi vẫn còn là một cư sĩ tại gia. Vào một hôm sáng sớm, tôi dẫn theo đứa con gái ba tuổi đi đón Sư phụ, sau khi Sư Phụ vào xe rồi liền hỏi tôi trong công viên Golden Gate có hồ nước không? Tôi trả lời có đến mấy cái. Sư Phụ bảo là Ngài muốn đi dạo xem. Sau khi xem qua bốn năm cái, Sư phụ chọn địa điểm là một cái hồ nhỏ, tương đối khuất một chút. Chúng tôi xuống xe, Sư phụ lấy ra một bao ny lông đựng trong túi vải luôn mang theo bên mình, trong bao đựng đầy những cái bánh bao ăn còn thừa. Sư phụ bảo tôi; “Thầy trò mình đi mớm thức ăn cho chim!” Sư phụ không chỉ giảng Kinh, mà còn lấy bản thân làm mô phạm, lấy pháp giới làm nhà. Tuy mỗi tuần Sư phụ giảng đến tám buổi “Kinh Hoa Nghiêm”, ngoài ra còn phải xây chùa, giúp người giải quyết những gút mắc và còn làm rất nhiều việc mà chúng ta không biết. Tuy bận như thế, nhưng Sư phụ vẫn dành thời gian đến mớm thức ăn cho những chú chim phải chịu khổ vì khô hạn. Dù việc nhỏ hơn thế nữa, Sư phụ vẫn không lơ là, nhưng cũng không vì thế mà trễ nãi việc lớn. 

Hòa Thượng từ nhỏ đã có một tấm lòng nghĩa hiệp, càng không nỡ nhìn thấy người chịu khổ, cho nên Ngài phát nguyện chịu khổ thay cho tất cả chúng sanh. Hòa Thượng đã trị khỏi cho vô số người mắc phải các chứng bệnh lạ còn đang trong vòng theo dõi, các chứng bệnh hết thuốc chữa, bệnh ôn dịch, kiết lị, ma nhập, bệnh nghiệp v.v.. Lại còn hóa độ cho hồ ly, rồng, rắn, quỷ thần, thậm chí có cả Thần cây Chương ngàn năm đến xin quy y, thọ giới. Hòa Thượng nói: “Không phải tôi có năng lực hoặc thần thông diệu dụng gì cả, mà đó đều là sự gia bị của Chư Phật và Bồ tát. Người có tâm thành ắt có sự cảm ứng của các Ngài. Đối với những việc ăn mặc đi đứng, Hòa Thượng đều hạn chế đến mức tối đa, tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên , một đôi giầy mang hơn ba mươi năm, một mặt trang giấy ít nhất cũng dùng hơn ba ngày, một đời Hòa Thượng chưa từng may cho mình một bộ quần áo mới, ngay cả tiền lệ phí qua cầu cũng để ý tiết kiệm. Gạo vụn rơi xuống đất, nhặt lấy lên mà ăn; uống nước thì uống đến giọt cuối cùng; ăn thì dùng những vật phẩm đơn giản nhất không dầu, không muối; thậm chí nhiều lần nhập thất tuyệt thực lâu ngày, đem phước đức của mình hồi hướng cho tất cả chúng sanh. Hòa Thượng không hề có một tài sản cá nhân nào, tất cả phần được cúng dường, Hòa Thượng đều dùng vào việc công, ngay cả một tâm niệm riêng tư bằng một sợi tóc cũng không có. Đại nguyện thứ mười một của Hòa Thượng là Nguyện đem tất cả phước lạc mà đáng lẽ bản thân được hưởng đều hồi hướng, phổ thí cho tất cả chúng sanh trong pháp giới. Đại nguyện thứ mười hai của Hòa Thượng là Nguyện tất cả những khổ nạn của chúng sanh trong pháp giới, đều do một mình tôi nhận lấy. 

Hòa Thượng đã từng nói: “Cả đời này tôi không muốn tranh với người, không tranh, không tham, không cầu, không ít kỷ, không tự lợi, không nói dối, cho nên tôi đi đường cũng thường đi sau tất cả mọi người. Có nghĩa là không muốn tranh danh đoạt lợi với bất kỳ người nào. Chỗ tốt, người bên cạnh cần, tôi không cần; cái người bên cạnh không cần thì tôi nhặt lên. Đối với ai, Phật cũng đều luôn từ bi hỷ xả, không hề ghét bỏ một chúng sanh nào. Tôi tuy không phải là Phật, nhưng nguyện sẽ học theo hạnh Phật. Qúy vị nên quay nhìn vào nội tâm của mình, xem xem Phật tánh trong tâm của mình có còn hay không? Quý vị là tánh Phật? Tánh người? Tánh quỷ? Tánh súc sanh? Hay tánh gì bên trong bản thân? Quý vị nên tự hồi quang phản chiếu, nên tự hỏi lại chính mình. Quý vị không nên nhìn vào tôi, tôi ở đây, tôi hay quỷ đều không giống nhau, quý vị nhìn vào tôi cũng vô ích, phải xem lại chính bản thân của quý vị. Bản thân quý vị là người tin Phật, quý vị có không tranh, không tham, không cầu, không ích kỷ, không tự lợi, không nói dối không? Nếu như quý vị làm được sáu Đại tông chỉ này thì có thể nói điều kiện làm người, quý vị đã làm được khá tốt, nhưng muốn đạt đến quả Phật thì vẫn còn rất xa! Có điều, muốn thành Phật, quý vị nhất định phải từ sáu Đại tông chỉ mà tiến thẳng về phía trước. Nếu quý vị ở trong Phật giáo mà vẫn còn tranh, còn tham, còn có sở cầu, còn ích kỷ, còn tự lợi, còn nói dối như thế thì không chỉ không phải là đệ tử Phật, mà ngay cả làm tín đồ của quỷ giáo còn không đáng. Cho nên các vị, những người đã học Phật nhiều năm, phải ở ngay nơi không tranh, không tham, không cầu, không ích kỷ, không tự lợi, không nói dối mà dụng công tu hành.

Tôi đem phước đến cho quý vị, các vị nếu ai có thể chiếu theo sáu Đại tông chỉ này mà làm người, thì người đó có được phước đức vô lượng. Nếu quý vị không nắm chắc sáu Đại tông chỉ này thì khi tôi giảng cho quý vị nghe những giáo lý cao siêu thâm diệu hơn, quý vị đều sẽ bỏ gần cầu xa, bỏ gốc theo ngọn. Ví như đi xa ắt tới gần, lên cao ắt tự thấp, nếu như quý vị có thể ngay chỗ cơ bản nhất này mà làm được thì nhất định sẽ có hy vọng thành Phật. Nếu chưa thực hành được như thế, thì nên gắng sức, không nên bỏ qua cơ hội này.

Trong “Kinh Hoa Nghiêm” nói: “Lời dạy của bậc Thiện tri thức, giống như mặt trời mùa xuân, làm sinh sôi vạn vật, là gốc mầm của pháp lành. Lời dạy của bậc Thiện tri thức, giống như ánh trăng rằm, sáng soi đến tất cả, khiến đều được tươi mát. Lời dạy của bậc Thiện tri thức, giống như núi tuyết mùa Hạ, giúp muôn thú tiêu trừ nóng khát bức ngặt. Lời dạy của bậc Thiện tri thức, giống như mặt trời chiếu vào ao thơm, làm nở những đóa sen thiện tâm.” (Thiện tri thức giáo, do như xuân nhật, sanh trưởng nhất thiết, thiện pháp căn miêu. Thiện tri thức giáo, do như mãn nguyệt, phàm sở chiếu cập, giai sử thanh lương. Thiện tri thức giáo, do như Hạ tuyết sơn, năng trừ nhất thiết chư thú nhiệt khát. Thiện tri thức giáo, do như Phương trì nhật, năng khai nhất thiết thiện tâm liên hoa.) Đối với những chúng sanh như chúng ta mà nói thì cảnh giới của Hòa Thượng, trí huệ của Hòa Thượng thật là sâu không thể lường, cao không nhìn thấu. Vậy rốt cuộc Hòa Thượng là ai? Hòa Thượng chính là một vị Đại thiện tri thức như trong Kinh đã nói!    

Lời di huấn của Hòa Thượng:

Đem tro cốt của tôi rải khắp hư không! Khi tôi đến, không mang đến một thứ gì; khi ra đi, vẫn là đi với một cõi lòng thanh thản. Tôi không muốn lưu lại trên đời bất kỳ một dấu tích nào! Tôi từ hư không đến, và sẽ trở về với hư không.