Mưa Pháp

Có ai tin rằng đời mình là giấc mộng? Chỉ lúc trong cô đơn và tịch lặng mình mới cảm thấy sự hư phù, mộng ảo của vạn vật. Hoặc lúc đau khổ, xót xa với thất bại phủ phàng, mới nhận biết thực tại đổi thay không thật. Phật gọi cảnh giới mình cảm nghiệm đây là mộng, là ảo ảnh, là bọt nước,là bóng dáng, là điện chớp, là giọt sương. Phải, tất cả thật vô thường, không thực tại. Song làm sao thức tỉnh đây? Há đây không phải là mục đích mình phải hiến thân, tâm tham cứu sao?

 

Mộng...

Nhân sinh: nhất trường mộng,

Nhân tử mộng nhất trường,

Mộng lỵ thân vinh quý,

Mộng tỉnh tại cùng hương!

Triều triều thị tác mộng,

Bất giác mộng hoàng lương,

Mộng trung nhược bất giác,

Uổng tác mộng nhất trường...

Hòa Thượng Tuyên Hóa

dịch:

Sinh ra: một giấc mộng,

Chết đi: mộng một giấc,

Lúc mộng: giàu sang lắm,

Tỉnh mộng: vẫn nghèo xơ!

Ngày ngày cứ mộng mơ,

Không biết mộng “kê vàng”

Mộng hoài mà chẳng thức,

Phí thay đã nằm mộng...


Trở về trang nhà | Về đầu trang