dshamson.jpg (50023 bytes)

Pháp Ngữ 1

Hám Sơn Đại Sư

 

Nếu luận về đoạn đại sự nhân duyên này thì tánh Phật ai ai cũng có đầy đủ, tơ hào chẳng thiếu. Song lẽ do từ kiếp vô thủy đến nay, gốc rễ ái dục, vọng tưởng, tình lự, thói quen ô nhiễm sâu đầy nên ánh sáng diệu kì của tự tánh hoàn toàn bị che khuất đi. Rồi vì chẳng được thọ dụng chân thật, nên cứ khư khư bàm víu nơi thân tâm, thế giới, bóng dáng, vọng tưởng, kết cuộc là trôi lăn phiêu đạt biển sinh tử. Phật và chư Tổ ra đời, với trăm ngàn lời lẽ, đủ thứ phương tiện, nói Thiền, giảng Giáo, không ngoài tùy thuận căn cơ, dụng lại phá chấp: Nguyên lai nào có Pháp nào thật để dạy người đâu! Tu tức là tùy thuận tự tâm, tịnh trừ vọng tưởng, tạp khí, rác rưởi. Cứ theo đây mà ra sức thì gọi là Tu. Khi một niệm vọng tưởng chợt ngừng, liền thấy suốt tự tâm xưa nay viên mãn quang minh chói dọi, thật là thanh tịnh bổn nhiên chẳng dính vật gì, thì khi đó gọi là ngộ. Nào phải lìa khỏi tâm này, mình mới tu, mới ngộ.

Return to homepage | Top of page