Niệm Quán Âm Nhiều Thêm

Vọng Tưởng Bớt Ít Đi

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

Niệm Quán Âm tức là quét dọn rác rưởi trong lòng mình.

Niệm một tiếng Quán Âm, thì bớt đi một vọng tưởng.

Niệm hai tiếng Quán Âm, thì bớt đi hai vọng tưởng.

Niệm vạn tiếng Quán Âm, thì bớt đi vạn vọng tưởng.

 

Có người hỏi: ¡§Thầy dạy sai rồi! Khi tôi niệm Quán Âm lòng tôi vọng tưởng cũng dấy lên; e vọng tưởng nhiều hơn cả niệm Quán Âm.¡¨

 

Bản lĩnh của vị này cao cường lắm! Bởi vì y có thể vừa niệm Quán Âm vừa nghĩ loạn xạ. Kỳ thực y chẳng niệm Quán Âm đâu, bởi vì tâm y nào có ở chỗ đó đâu. Tuy nhìn nhưng y chẳng thấy; tuy nghe mà y chẳng lắng. Tuy cùng đại chúng niệm Quán Âm nhưng y chẳng chú ý đến Quán Âm. Chính bởi do không chú ý, chú tâm đến Quán Âm nên vọng tưởng loạn lên. Khi vọng tưởng nổi dậy thì miệng cũng quên niệm Quán Âm. Hễ quên niệm Quán Âm thì vọng tưởng lại càng dấy khởi. Đó là thứ tu lấy lệ chứ không phải tu chân thật.

 

Lúc nào mình không niệm Quán Âm thì lúc đó mình hòa với bụi bặm, trộn với bùn lầy: Cứ bị người xung quanh đưa đẩy, chẳng có định tâm gì cả. Tới lúc niệm Quán Âm thì chẳng được tương ưng, tiếng niệm yếu ớt, khí lực bạc nhược.

 

Đây, lúc niệm Quán Âm thì mắt phải nhìn hướng tới Ngài, lòng tưởng nhớ Ngài. Xem Bồ Tát thực sự luôn luôn hiện hình ở trước mặt mình. Đức Bồ Tát ngàn mắt ngó mình, ngàn tai nghe mình, ngàn tay hộ mình. Miệng niệm Quán Âm, tai phải nghe cho rõ ràng. Rồi lại đem tiếng niệm nghe nơi tai, chuyển đạt vô đáy lòng. Khi lòng tiếp nhận tiếng niệm Quán Âm thì tức là mình đã thỉnh Ngài Quán Âm vào tâm tư rồi đấy. Có Ngài Quán Âm ngự trong lòng thì sao mình có thể loạn tưởng, nghĩ xằng đặng! Cho nên niệm Ngài Quán Âm là phương thuốc thần trị bịnh vọng tưởng.

 

Hễ lòng thanh tịnh, thì mình tự tại.

Trở về trang nhà