Kiếp Tằm

 

Bây giờ anh đã biết

Sẽ không còn bao lâu

Sao anh vẫn đam mê?

Vẫn chạy theo khoái lạc

Theo chuyện mang khổ đau?

 

Sống và chết qua mau

Nào chắc gì bám víu

Tất cả như hư không

Như giấc mơ đêm xuân.

 

Trông con tầm quay quay

Chốc lát chết trong cuốn

Anh về đâu anh hỡi?

Đắng cay sao thoát chết?

 

Biết chăng anh, lối thoát?

Cuộc đời là màn kịch

Hãy để huệ đâm chồi

Để vọng tưởng qua đi.

@

Trở về trang nhà