Vietnamese|English

Vạn Sự, Nhẫn Là Quý

Hòa Thượng Tuyên Ho

 

Mật quyết cho người tu: ăn ít. Vì sao? Bởi vì ăn ít thì dục niệm sẽ ít. Ít dục niệm tức là sẽ tri túc. Hễ biết tri túc thì thường an lạc. Hễ thường an lạc thì không sanh phiền não. Chẳng có phiền não thì sẽ sinh Bồ Đề. Có Bồ Đề là đắc giải thoát. Được giải thoát thì có thể nhậm vận tự tại, tự tại sống và chết, tự tại sanh khởi trí huệ. Tự tại đối với mọi chuyện. Đây là con đường mà người tu nào cũng phải bước qua. Cho nên các bạn hãy nỗ lực.

 

Người tu cần phải luôn nhẫn nại. Đối với bất kỳ chuyện gì lại thử thách, lại khảo thì phải dùng lòng nhẫn nhục mà hứng chịu. Cắn răng chịu đựng, sóng gió ngừng lại thì tự nhiên sẽ yên ổn.

 

Công việc được giao cho làm, nếu mình chẳng thích, cũng cứ nhẫn nại làm đi. Lâu lâu, công việc làm quen rồi thì mình sẽ cảm thấy tự nhiên, chẳng có chi phải khó chịu. Nói tóm, bất luận là việc gì, mình phải hết lòng mà làm. Chớ sanh tâm biếng nhác, hoặc chỉ làm lấy lệ. Nếu mình có thái độ:

 

“Ngày nào còn khoác áo tu,

Thì còn gõ mõ đánh chuông cho chùa.”

 

thì mình đi ngược lại với đạo rồi đó; mình là kẻ mà cậy Phật để kiếm áo mặc, nhờ Phật mà tìm miếng ăn. Phí thời giờ, nhất định chẳng ra chi.

 

Cả đời tôi, lấy hai chữ “Nhẫn Nại” làm gương soi. Bất cứ gặp hoàn cảnh nào tôi cũng không đầu hàng, chỉ đem lòng nhẫn nại. Khi tôi ở Mãn Châu, nóng lạnh gì tôi cũng nhẫn nại. Vào lúc khí hậu lạnh cực độ, tôi cũng chẳng mang giầy dép gì, cứ đi chân không trên tuyết. Đến độ chân lạnh cóng đau buốt nhưng tôi vẫn nhẫn, do đó chẳng cảm thấy đau gì cả. Vào lúc nhiệt độ lên cao, nóng đến nổi đau đầu hoa mắt váng; đi ngoài đường, trời xoay đất chuyển. Người thường chắc chắn phát cuồng. Song tôi không thấy quan trọng đến thế. Sau khi ngồi nghỉ một lúc tôi lại khôi phục như thường. Cho nên “nhẫn nại”, Hai chữ này là pháp bảo mà tôi dùng nó để khắc phục mọi gian nan, chịu nóng chịu lạnh, nhẫn mưa nhẫn gió, nhịn đói, nhịn khát. Nhẫn nại mọi thứ mà chẳng đầu hàng.

 

Sau khi xuất gia rồi, tôi càng dốc lòng tu hạnh nhẫn nhục. Khi có người chửi rủa, tôi coi như chẳng nghe thấy, hoặc coi đó như là lời ca hát, do đó nên bình an vô sự. Có kẻ đánh tôi song tôi tuyệt đối không trả đũa, chỉ đem tấm lòng hòa hoãn, thái độ bình lặng lại tiếp nhận. Tôi cũng nhẫn nại đi tụng kinh hai thời công phu sáng chiều. Sớm tinh sương, dù đang ngủ ngon hễ nghe đánh bảng thì tôi lập tức thức dậy, súc miệng rửa mặt, lên điện đứng chờ. Lúc nào tôi cũng đến trước 5 phút, chẳng bao giờ trễ. Từ khi bắt đầu xuất gia cho đến nay, chuyện gì tôi cũng dùng lòng nhẫn nại để hành sự. Khi tôi đi tham phỏng học hỏi bên ngoài, chưa bao giờ tôi đi trễ, dù chỉ một phút, tất cả các công khóa như công phu sáng chiều, nghe kinh thuyết pháp, v.v…Đó là quá khứ của tôi, là kinh nghiệm bản thân, nay nói lại cho quý vị biết.

 

Muốn tu hành cho chân chính thì các vị chẳng thể biếng nhác. Khi làm việc, chỉ sợ là mình chậm trễ, đi sau kẻ khác. Làm việc, không thể thiếu lòng nhẫn nại. Việc khó nhịn phải ráng nhịn; chuyện khó chịu đựng phải cố chịu đựng cho cùng. Nhẫn nhục hết mọi thứ: Đó là kim chỉ nam của người tu vậy. Huống hồ chúng ta chỉ là kẻ đang học tu, tập tu thì mình càng phải nhẫn nhục hơn nữa. Dù phải nhẫn nhục đến chỗ chẳng cách gì nhẫn thêm nữa, mình vẫn tiếp tục nhẫn!

 

Nhịn một chút, gió yên sóng bặt.

Lùi một bước,biển lặng trời trọng.

 

Chẳng thể tùy tiện nổi giận, bạ đâu giận đó. Phải biết lửa vô minh (lửa giận) hay đốt sạch rừng công đức. Đây là danh ngôn rất chí lý, cũng là lời đầy kinh nghiệm. Các vị hãy nhớ lấy, chớ khơi lửa giận hờn.

 

Các vị chẳng nên tùy tiện nổi nóng: Đừng nên có thái độ lúc nào cũng cho cái này không đúng, chê cái kia là sai; thấy cái gì cũng không hạp mắt; nhìn cả bầu trời không thứ gì vừa ý mình. Nếu các vị lùi lại một bước, nghĩ rằng: “Nhẫn! Nhẫn”, thì mọi sự sẽ êm đẹp, tất cả phiền toái đều tiêu dung.

 

Chúng ta là kẻ tu, mình phải chân thật mà hành sự. Không được làm biếng cũng không thể buông lung, mà phải nghiêm cẩn giữ quy cũ của đạo tràng. Nhưng không phải ngày ngày đi nghe kinh không hề vắng mặt là đủ, còn những việc khác thì bê bối. Suy nghĩ như vậy không thể chấp nhận được.

 

Đi cúng ngọ, đi tụng công phu sáng, công phu chiều hay đi tham gia nghi lễ, các bạn phải mau tới đại điện cho sớm, chớ trễ. Vậy thì tương lai quả báo mới viên mãn; còn không, cứ trễ nãi như vậy hoài thì đến lúc thời cơ để khai ngộ, các bạn sẽ vuột mất. Cho nên làm việc trễ nãi thì công đức không thể viên mãn.

 

Kẻ tu đừng nên tự mình biện hộ, cứ cho rằng mình là phải. Tất cả mọi sự:

 

“Như thị nhân, như thị quả”

 

Trồng nhân tốt thì được quả tốt; trồng nhân ác thì gặt quả ác. Đó là định luật của trời đất. Cho nên nếu nhân trồng viên mãn thì quả trổ tròn đầy. Trồng loại nhân nào thì gặt loại quả đó. Đó là điều mà mình phải hiểu cho thật thấu đáo, chẳng thể coi nó như gió thổi qua tai.

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang