Phật Pháp Rất Bình Thường

 Hòa Thượng Tuyên Hóa

Thuyết ngày 20 tháng 4, 1992 tại Vạn Phật Điện

 

Các vị Thiện tri thức,  

Hôm nay các vị tụ tập nơi đây để nghe thứ Phật Pháp rất bình thường. Đa số người tu đều có tâm trạng yêu chuộng những thứ cao siêu kỳ diệu. Đây là pháp môn cao thâm, kia là pháp tuyệt diệu nhất, nó là pháp hay hơn cả! Thật ra pháp pháp là thứ hết sức bình thường.  

Nếu các vị chạy theo những thú diệu vợi, cao siêu, thâm áo thì vĩnh viễn các vị không cách nào tìm ra Phật Pháp. Bởi vì các vị leo cây mà tìm cái đó!  

Người tu phải đem thái độ bình thường mà học Phật Pháp. Dụng công cho thật thâm sâu nơi một pháp môn, rồi ở nơi những việc bình thường, thật tế mà nhận thức Phật Pháp. Như vậy mới là chân chánh tu hành. Nếu cứ chạy đuổi theo thú diệu huyền, cao diệu, thâm áo thì các vị sẽ lãng phí công phu của mình dọc đường tu đạo mà chẳng được thành quả gì, cũng chẳng thể tương ưng với đạo pháp. Cho nên cổ nhân dạy:  

Đạo ở nơi tâm bình thường.

Hễ ai dùng tâm bình thường lại học Phật Pháp thì kẻ đó gọi là hiểu đạo vậy.

Tu hành thì ở nơi đâu?  

Sáng vừa ngủ dậy mình niệm bài kệ:  

Từ sáng sớm cho đền tối khuya

Chúng sanh các người ráng giữ mình

Chẳng may chân ta lỡ dẫm chết

Nguyện người tức thời về cõi tịnh.

Tức là dùng 53 lời nguyện và chú áp dụng vào mỗi hành vi mỗi động tác trong sanh hoạt hằng ngày. Nhiều người tu cứ nghĩ rằng  đọc cho nhiều kinh, trì cho nhiều chú, càng nhiều càng tốt, song le bỏ quên đi 53 chú nguyện trong "Tỳ Ni Phật Dụng". Như vậy thật là sai lầm bởi vì:  

Nghiêm tịnh Tỳ Ni, túc cung trai pháp.

(Giữ giới luật cho nghiêm tịnh,

Cung kính tuân theo pháp thọ trai.)

Giữ giới luật Tỳ Ni là ở nơi việc nhật dụng. Giữ oai nghi nghiêm túc ở lúc thọ trai. Các vị hẳn phải nhớ:  

Thí chủ cùng hạt gạo

Nặng bằng núi Tu Di

Ăn rồi chẳng tu đạo

Mang lông, đội sừng trả.

Cho nên người tu không thể bừa bãi, cẩu thả được. Mình phải tin sâu lý nhân quả, học tập pháp đại thừa. Không nên suốt ngày từ sáng đến tối cứ vọng tưởng, nghĩ lung tung lăng xăng. Cứ đeo cứng tâm nhiễm ô, không chịu buông bỏ. Do đó tâm thanh tịnh không thể dần khởi, khai phát. Như vậy thì công phu làm sao tương ưng đặng.

Cứ hàng ngày ở nơi Tỳ Ni mà dụng công thì lâu lâu tâm sẽ thanh tịnh, sáng tỏ, an định.

Tánh định ma thua ngày ngày vui

Vọng niệm chẳng khởi nơi nơi an.

Hễ tánh an định thì ma quân sẽ thua, sẽ đầu hàng. Vọng niệm chẳng dấy khởi thì đâu đâu mình cũng an lạc. Tâm thanh tịnh do đó sẽ hiện tiền. Tâm mà bình lặng thì ai chưởi, ai đánh, ai đối với mình khó chịu không tốt, mình đều coi họ là chư Phật tới thử thách mình vậy, hoặc coi họ là Thiện tri thức tới giúp mình. Do đó mình cần phải cảm ân họ, rằng họ đã có lòng giúp mình, rằng nhờ họ mà mình phát tâm Bồ đề, liễu ngộ được rằng thế giới này đầy dẫy khổ đau, đầy dẫy chuyện chẳng hoàn hảo, chẳng vừa ý. Nhờ quán tưởng như vậy mình sẽ chẳng sanh phiền não, tức tối gì cả. Đó gọi là thật sự hiểu Phật pháp đấy.  

Cho nên các vị:  

Lấy tâm ngay thẳng mà làm đạo tràng!

Trở về trang nhà