TU ĐẠO CẦN CÓ TÂM HẰNG THƯỜNG  

Tuyên Hóa Thượng Nhân Khai Thị Lục

 

Cái cây, mỗi ngày mỗi cao lên nhưng mình không thấy sự sinh trưởng của nó. Tuy chẳng để ý đến nó, nhưng cây cứ cao lớn lên; chờ đến mười năm hoặc trăm năm sau đó thì cây đó biến thành vật liệu hữu dụng. Cây thì vậy, người tu đạo cũng thế. Mình đừng có quá gấp gáp, đừng nghĩ rằng hôm nay tu hành thì ngày mai khai ngộ. Chẳng phải dễ dàng như vậy đâu! Mình cần phải ngày ngày đoạn luyện, ngày ngày trao dồi, chẳng cần biết nó là có tiến bộ hay không. Mình không thối lui có nghĩa là tiến bộ rồi. Chỉ cần là vọng tưởng mỗi ngày giảm bớt, thì đã là tiến bộ rồi; dục niệm mỗi ngày mỗi ít thì đó là tiến bộ rồi; tham sân si mỗi ngày mỗi ít thì đó là tiến bộ rồi. Đừng có muố mau muốn chóng. Cho nên nói: “Kỳ tấn duệ giả, kỳ thối tốc” nghĩa là tiến càng nhanh thì lùi cũng rất mau. Mình tới thật mau tức là mình lùi cũng rất mau, cho nên mình cần phải có cái tâm hằng thường mà tu hành, ngày ngày thì phải sám hối sửa đổi lỗi lầm:  

“Nhất nhật vô quá khả cải tức nhất nhật vô công khả tạo.”  

Nghĩa là:

”Một ngày chẳng sửa lỗi lầm là một ngày chẳng tạo nên công.”

Cho nên tu hành cần phải trừ bỏ thói quen xấu, lỗi lầm, bỏ đi những tư tưởng sai lạc, khiến cho cái bản hữu quang minh trí huệ của mình xuất hiện. Trí huệ quang minh này người nào cũng có cả, nhưng rất tiếc là bị vô minh che mờ. Khi không thể dùng trí huệ quang minh này, vô minh che phủ sẽ làm mình cứ muốn trụt xuống, không muốn đi lên; nếu mình hiển lộ được trí huệ thì tự nhiên mình cứ tiến tới, đi lên hoài. Đó gọi là nghịch lưu (đi ngược dòng nước). Cho nên tu hành không phải có một ngày một đêm, mà cần phải hằng giờ, hằng phút, hằng ngày. Buổi sáng như vậy, buổi chiều như vậy, năm này tháng nọ đều tu hành như vậy, hằng thường bất biến. Thời gian lâu rồi thì mình mới trưởng dưỡng được trí huệ Bát-Nhã. Mình đừng nên một ngày nóng mười ngày lạnh, một ngày tu mười ngày nghỉ, nếu như vậy thì mình chẳng thành tựu đặng. Mình phải như cái cây nó mọc, mỗi ngày lớn lên một chút, ngày ngày đem lòng thành mà tu hành.  

Trong thời gian tu hành nếu gặp những cảnh giới gì, dù ma chướng hay nghịch duyên hoặc thuận duyên… mình phải thái nhiên, bình thản. Thuận cảnh hay nghịch cảnh, mình đều phải tinh tấn, coi mọi sự vật đều như đang nói diệu Pháp cho mình, dạy mình hiểu một khía cạnh nào đó của Đạo. Nếu hiểu được mọi vật đều thuyết Pháp cho mình, mỗi diễn biến đều là bài Pháp, thì mình sẽ biết được sự kỳ diệu mà ngôn ngữ không thể diễn tả được. Nếu hiểu được nó thì mình sẽ biết được “bản lai diện mục” của chính mình, biết được con đường về nhà rồi đó. Cho nên mượn pháp thế gian mà vượt khỏi thế gian pháp, không bị vạn pháp làm mê lầm, không bị mọi hình tướng làm mê hoặc. Lúc tất cả cảnh giới tới, nếu mình bình thản thấy suốt, không bị nó làm chướng ngại thì lâu ngày trí huệ của mình sẽ hiện ra.  

Nguyên nhân mà trí huệ không hiển lộ là do mình không chịu dấn bước tới trước mà tu. Mình chỉ muốn thụt lùi! Gặp duyên lành thì lại nghi ngờ không quyết định, gặp phải duyên ác thì liền chạy theo. Cho nên mình lưu lãng trong lục đạo luân hồi, mà không cách gì siêu thoát đặng. Càng bị hãm vào thì mình càng dấn sâu, càng dấn sâu thì chân mình càng lún, kéo không ra nổi. Cho nên nếu ở đây mà mình chẳng thấy suốt thì không buông bỏ được, cuối cùng thì không thể tự tại giải thoát được. Nên chi sinh rồi lại chết, chết rồi lại sinh. Hồ đồ sinh ra, hồ đồ chết đi, mà khoảng trung gian thì mình không biết đã làm chuyện gì: chỉ toàn là thứ điên điên đảo đảo, tìm không ra cái lý do chính đáng.  

Các vị! Cuộc sống con người là cuộc sống đầy mê muội. Chỉ toàn là vì danh vì lợi vì thành công riêng tư cho cá nhân mình.  

Kỳ thật, việc người trần gian cho là thành công thì Thánh Hiền cho là thất bại. Cho nên hễ có nợ nần thì mình phải ráng thanh toán cho rõ ràng. Mình phải làm một người hoàn toàn sáng suốt. Khi sáng suốt thì mình vĩnh viễn sáng suốt, do đó mới phá đi cửa sinh tử, ra khỏi vòng luân hồi. Như vậy thì mới là chuyện của bậc đại trượng phu được.


Trở về trang nhà | Về đầu trang