Thơ

Thơ Hám Sơn Ðại Sư

                           (dạy Tâm Văn Thiền Sư)

                 

Bổn lai tự tánh lượng như không

Kiến sắc văn thanh thọ quá phong

Đản sử phù vân tiên tán tận

Kỷ tằng nhất vật trước kỳ trung.

 

Tạm dịch:

Tư tánh xưa nay rông như không

Thấy sắc nghe tiếng: gió qua cây

Chỉ khiến mây trôi tan hết sạch

Nào hề có vật bám vào đây!

 

Diễn nghĩa:

Bản lai tự tánh của mình vốn rộng lớn vô ngằn mé, vô hình tướng--như hư không vậy. Kẻ tu hành phải dựa vào tự tánh mà tu: đừng dựa vào, chấp nhất vào, truy đuổi theo âm thanh, sắc đẹp, danh vọng, quyền thế - phải coi mọi thứ như gió thổi qua cây: vô thường lắm! Con đường tu cuối cùng là gạn sạch hết cáu bẩn của tự tâm, bỏ đi tập quán hư xấu; lúc đó cũng giống như mây trôi tan hết thì mặt trời tự tánh sẽ hiển lộ. Công phu thật chỉ do đánh tan hết sạch tội lỗi, thói hư. Lúc đó, triệt ngộ thì sẽ biết xưa nay tự tâm rỗng rang, chưa hề có chứa vật gì, chưa hề dính mắc vật gì.

 

Tinh tấn!

Return to homepage | Top of page