|
|
|
|
Để Bạn
Suy Gẫm … Vương Phụng Nghi Làm
người, ta phải biết tận hiếu với cha mẹ, hòa thuận
hết mực với anh em. Nếu
biết lo tròn bổn phận chính mình, thì tự nhiên gia đình
sẽ êm ấm. Nếu nhà
yên thì nước tự an định.
Sách Đại Học có dạy: “Phép làm cha, con, anh, em mà
lo tròn thì sau mới nói đến phép làm dân.”
Nếu dựa vào lời xưa mà thật hành thì ắt ta có
thể đắc đạo. Tiếc
thay người đời nay: cha mong con thành kẻ tốt; chồng
muốn vợ thành người ngoan, song không ai chịu từ nơi
tự thân mình mà hạ thủ công phu.
Cho nên kết quả là: Tôi khống chế anh, anh quản lý
tôi; cứ thế khống chế lẫn nhau đến độ biến thành
cừu hận. Đó đúng là
“bỏ gốc, theo ngọ.n” Người
quản lý người làm việc giống hệt như cầm gậy kêu chó.
Càng kêu, chó càng chạy xa.
Do đó, “Quản lý người là việc địa ngục.” Quản lý kẻ khác là giả, Quản lý chính mình mới là chân
thật.
|