Học Phật Vấn Đáp

(Trích Từ Xuân Nhật Liên Hoa của HT Tuyên Hóa)

 

Hỏi: Xin hỏi về Xá lợi: Có người nói xá lợi chỉ là viên đá, có kẻ nói một hạt xá lợi có thể biến thành hai hạt; lại có người đồn xá lợi có thể biến mất tiêu.  Xin giải thích.

Đáp: Xá lợi có là do người tu hành, nghiêm trì giới luật.  Nếu biết giử giới không sát sinh, không trộm cắp và chủ yếu là không tà dâm.  Khi không tà dâm thì bảo bối nơi thân mình không biết tiêu hao mất.  Bảo bối này, tôi tin rằng các bạn đều biết rõ.  Bởi vậy, trọng yếu là ở “Trì giới luật.”  Căn bản của sinh mạng chúng ta là vật gì, tôi không cần phải nhiều lời.  Nếu mình có thể trì giới không tà dâm, thì tự nhiên sẽ có xá lợi quang minh sáng lạng, kiên cố hơn kim cương.  

Nói xá lợi một hạt biến thành hai hạt – đó chỉ là truyền thuyết.  Bởi tôi chưa có học qua môn hóa học, chưa làm thực nghiệm, chưa thí nghiệm xem xá lợi như thế nào, nên chưa có kinh nghiệm!  Tôi chỉ cho bạn biết rằng nếu bạn trì giữ giới luật thì bạn sẽ có xá lợi.  Không trì giới thì không có xá lợi.  Đây là việc không thể giả mạo, mạo xưng đặng.  Đó là điều tôi hiểu.

 

Hỏi: Nói vậy, muốn có xá lợi, ta phải thanh tịnh hóa thân này?  

Đáp: Đúng! Bạn phải độc thân, chẳng thể tiếp cận nữ giới.  Tiếp cận nữ giới thì dù bạn có xá lợi, e rằng xá lợi ấy chỉ là thứ thủy tinh!!!

 

Hỏi: Vậy thì nữ giới cũng không được tiếp cận nam giới?  

Đáp: Đúng! Lý cũng tương đồng như trên.  Do vậy ở đạo Phật mới có việc độc thân không kết hôn.  Người xuất gia cần phải tự chế, không thể loạn luân.  Hễ loạn luân thì không giữ giới luật.  Người tu đạo phải thông suốt quan điểm về chuyện nam nữ.  Nếu không thông suốt, thì thật là nhận lầm mắt cá làm ngọc châu!

 

Hỏi: Giới luật nhà Phật vô cùng nghiêm khắc, song như Thầy nói:” Không được tà dâm, không nên có tâm dâm dục giữa nam nữ.”  Hẳn có người sẽ phản đối: “Thật là không hợp nhân đạo.”  Xin khai thị.  

Đáp: Nếu bạn muốn học làm Phật, thì chẳng thể vừa lòng người đặng.  Bạn muốn học làm người thì phải làm người tốt.  Tóm tắt, bạn muốn tu hành thì phải như thế đấy!

 

Hỏi: Người bịnh đi khám bác sĩ, phải uống thuốc.  Song thuốc thì giết vi trùng, vậy phải chăng là phạm giới sát?  

Đáp: Bạn muốn trị lành bịnh, thuốc không phải là thứ bạn tự ý muốn uống, mà vì có bịnh nên bạn mới uống.  Thuốc là do bác sĩ cho chớ chẳng phải bạn muốn.  Chẳng phải là bạn muốn giết bọn trùng kia, mà vì bọn chúng lại đến làm hại bạn.  

Tuy nói vậy song nhìn ngược lại cho sâu thì vi trùng mà xuất hiện nơi thân bạn là vì bạn có quá nhiều vọng tưởng, cho nên mới chiêu cảm bọn chúng lại.  Do đó bạn nên hồi quang phản chiếu, tự soi xét lòng mình, đem bọn vi trùng của tự tâm diệt sạch đi trước hết.

 

Hỏi: Kinh dạy rằng kẻ niệm Đại bi chú thì: “Toàn thân ác tật, tức thời tiêu trừ”.  Song có nhiều người nói: “Làm sao có chuyện đó!  Chẳng lẽ bạn bịnh rồi niệm chú Đại Bi thì bịnh lành sao?”  Quan điểm này khác với Kinh.  Xin thỉnh khai thị.  

Đáp: Tâm thành thì linh nghiệm.  Tâm chẳng chân thành, niệm không thể linh đặng.  Nên tâm bạn mà thành khẩn thì niệm sẽ linh ứng.  Chú Đại Bi có thể làm:  

Giận dữ sinh hoan hỉ,

Chết rồi làm tái sinh,

Lời này nếu hư giả

Chư Phật tức thời nói dối.

 

Cho nên bạn cần sinh lòng tin tưởng thì nhất định sẽ có cảm ứng.  Chú Đại Bi có thể trị tám vạn bốn ngàn bịnh, song phải cần có thiện căn, nếu không thì muốn niệm cũng chẳng niệm nỗi; muốn trị bịnh cũng chẳng làm nên trò gì!

 

Hỏi: Làm sao tiêu trừ được nghiệp chướng?  

Đáp: Người nào có thể không bao giờ nổi nóng giận dữ, thì nghiệp chướng đều tiêu sạch trong chớp nhoáng.  Khi sắp sữa nổi giận, bạn nên nhẫn nại một chút, hãy nói với chính mình: “Hãy chờ thêm một phút nữa…”  

Nhẫn một tí, gió im sóng bặt,

Lùi một bước, biển lặng trời trong.

Hỏi: Có người bị bệnh, nói rằng do cha ông xưa kia tạo nghiệp, bây giờ truyền lại cho con cháu.  Làm sao tiêu trừ nghiệp chướng này?  

Đáp:                                        “Ai ăn nấy no,

                                                Tội ai nấy lãnh.”

 

Tội nghiệp của cha ông, bạn không phải nhận chịu.  Bạn chỉ cần đừng tiếp tục tạo nghiệp đó là đủ.  Những việc mình đã làm từ xưa, tất cả ví như mình đã chết hôm qua... Những việc mình làm từ đây về sau, coi như thuộc cuộc đời mới bắt đầu ngày hôm nay.  Trời cao không đày đọa kẻ biết hối cải lỗi lầm.  Chỉ cần mình thành tâm sám hối, làm một con người mới là được.

 

Hỏi: Thế nào gọi là “Thừa”?  Đại thừa và tiểu thừa khác nhau ra sao?  

Đáp: Thừa tức là chiếc xe dùng để chở người.  Đại thừa là xe lớn chở được nhiều người hơn một chút.  Tiểu thừa là xe nhỏ chở ít người hơn một chút.  Căn tánh của chúng sanh đều khác nhau, xu hướng đều bất đồng, do đó có kẻ thích xe lớn có kẻ thích xe nhỏ.  Kỳ thật đều là một xe thôi.  Không nên ở nơi đây mà sinh tâm phân biệt.

 

Hỏi: Quả vị La Hán và Bồ Tát khác nhau ra sao?  

Đáp: La Hán hay Bồ Tát là tên gọi, bởi do trí tuệ không giống nhau.  Bồ Tát thì muốn lợi tha, còn La Hán thì chỉ tu trì cho mình.  Đó chẳng qua là một giai đoạn của con đường tu.  Khi bạn còn là phàm phu thì không sao biết được cảnh giới của La Hán.  Nếu bạn cứ tính lui tính tới, đoán thế này thế nọ thì chỉ phí thời gian.  Bạn tưởng tượng cảnh giới Bồ Tát ra sao?  Và La Hán như thế nào?  Bạn có tưởng tượng cách mấy cũng không đạt tới cảnh giới của họ được.  Giống như đi học: Chưa nhập học mà bạn cứ nghĩ: “Sau khi tựu trường tôi sẽ học môn gì.  Lên trung học tôi sẽ học cái gì?  Ra đại học tôi sẽ học ngành gì...”  Dù bạn tưởng tượng cách mấy, nếu không nổ lực bạn chẳng bao giờ tốt nghiệp.  Bất tất lo nghĩ sẽ học gì ở trung, đại học; cứ cắp sách đến trường, nổ lực học hành, tới ngày tới giờ bạn sẽ học đặng môn đó, ngành đó và tự nhiên hiểu mọi chuyện.  Bây giờ mà đoán mò thì lãng phí tinh thần.  Cũng là ăn no không có chuyện gì làm!


Trở về trang nhà | Về đầu trang