Khai Thị Nhân Ngày Phật Đản

 

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

 

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong quá khứ đã:

 

Tam kỳ tu phước huệ,

Bách kiếp chủng tướng hảo.

 

Nghĩa là trong ba A-tăng-kỳ kiếp Ngài tu phước huệ, hằng trăm kiếp thì vun trồng tướng hảo.  Ngài tu khổ hạnh, làm những việc khó ai làm được; tu hành nhẫn nại, chịu đựng những chuyện người đời khó nhẫn nại được.  Vì chúng sanh mà Ngài phát tâm Bồ-đề tu Nhất-Thiết Trí không tiếc thân mạng để giáo hóa chúng sanh.  Kiếp này qua kiếp khác, Ngài nhẫn khổ nại lao; ăn những thứ mà người ta không muốn ăn, nhường nhịn những chuyện mà người ta không thể nhường nhịn.  Cho nên Ngài mới thành Phật, chứng quả Bồ-đề.  Phật không phải tu môt ngày một đêm mà thành; Ngài phải tu ba A-tăng-kỳ kiếp, rồi sau đó thị hiện Tám Tướng Thành Đạo*.  Tám Tướng Thành Đạo này là gì?

 

1. Thứ nhất là từ nơi trời Đâu-xuất giáng sinh.  Cõi trời Đâu-xuất là nơi Pháp-vương-tử chuẩn bị thành Phật (Bổ-xứ) trú ngụ.

 

2. Tướng thứ nhì là Trụ Thai.  Phật ở trong bào thai thì Ngài luôn chuyển Pháp-luân giáo hóa chúng sanh, vì tất cả chúng sanh hữu duyên mà Ngài thuyết Pháp.

 

3. Tướng thứ ba là Xuất Thai.  Phật ra khỏi thai là ngày mồng tám tháng tư âm lịch.  Sau khi ra khỏi thai rồi thì Ngài một tay chỉ trời một tay chỉ đất mà nói “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” nghĩa rằng trên trời dưới đất không ai tôn quý bằng ta.  Có phải chăng Phật hết sức cống cao ngã mạn? Tôi không phải là luật sư biện hộ cho Phật, nhưng Phật đích thực là người xứng đáng được danh hiệu như vậy.  Mới sinh ra mà nói vậy là Ngài giới thiệu cho chúng sanh hiểu Đạo.  Ngày Phật ra đời có chín con rồng phun nước tắm Ngài.  Lớn lên trong cung, Ngài học đủ pháp thế gian; tất cả những kỷ năng của người đời Ngài đều học qua.  Nói là học, nhưng thật ra Ngài thông đạt vô ngại.  Một hôm Ngài dạo chơi bốn cửa thành thì thấy cảnh Sanh, Lão, Bệnh, Tử, nên ý thức được đời người toàn là khổ đau, tất cả đều phải trải qua Sanh, Trụ, Dị, Diệt, cũng là Thành, Trụ, Hoại, Không.  Nhận thấy rằng Sanh, Lão, Bệnh, Tử khổ thật là đầy dẫy phiền não, đời người chẳng có ý nghĩa gì nên Ngài mới xã bỏ địa vị phú quý mà ra đi; đó là một trong tám tướng.  Phật tu hạnh Đầu-đà có thể nói là giỏi bậc nhất.  Khi ở núi Tuyết-sơn thì mỗi ngày Ngài đều dụng công tu hành và chỉ ăn một hạt mè để duy trì sanh mạng, chẳng hề uống vitamin A, B, C… gì cả.  Một hôm, sau khi thọ nhận bát sửa dê do một cô gái cúng dường, Ngài tới gốc Bồ-đề mà tịnh tọa và phát nguyện rằng: “Nếu ta không chứng được Chánh Đẳng Chánh Giác thì nhất định không đứng dậy!”  Liền đó Ngài ngồi trong 49 ngày.  Cơ duyên thành thục, nữa đêm Ngài nhìn thấy sao mai rồi ngộ Đạo, hốt nhiên chứng đắc trạng thái “không sinh không diệt, không tăng không giảm, không dơ không sạch”; thể ngộ được bổn lai thanh tịnh bản thể, diệu minh chân tâm.

 

Là đệ tử của Phật ở thời Mạt Phát này, chúng ta cần phải làm người Phật-tử chân chánh và phải biết rằng Phật cùng các Tổ-sư trong quá khứ tu hành không phải dễ dàng.  Bây giờ mình mỗi ngày không cần phải ăn một hạt mè, mà chỉ cần đừng ham ăn đồ ngon, đừng ham vitamin, đừng tham những thức bổ dưỡng là được.  Thân này là bọc thịt thối do bốn đại (đất, nước, gió, lửa) giả hợp, chẳng quý báu gì; thế mà bây giờ mình lại vì cái túi da hôi hám này mà làm trâu làm ngựa, làm nô lệ!  Không biết mình làm nô lệ như vậy bao lâu rồi, tạo ra bao nhiêu ác nghiệp rồi mà bây giờ cũng chưa chịu “khán phá phóng hạ,” chưa chịu nhìn cho thông suốt và buông bỏ nó, vẫn tiếp tục làm trâu ngựa; thật là chẳng có giá trị gì cả!  Cho nên mình phải quay về cội nguồn nguyên thủy của mình.  Học Phật, tu hành, để biết rõ nhân sinh là thống khổ, rồi chứng quả thành Phật, đó mới chính thật là chân lý.  Nên hôm nay, nhân ngày Phật Đản, chúng ta phải y lời Phật dạy, lấy thân Phật làm thân mình, lấy hành vi của Phật làm hành vi của mình, lấy tâm của Phật làm tâm của mình, lấy nguyện của Phật làm nguyện của mình, lấy chí của Phật làm chí của mình; và phải nhẫn nại, học hỏi tinh thần không sợ gian nan, khổ cực.  Được vậy thì ai cũng sẽ thành Phật, đạt ngộ liễu sanh thoát tử.

 

Vì cầu Nhất-thiết Trí nên Phật không tiếc thân mạng, phát khởi tinh thần dũng mãnh tu hành.  Bây giờ mình không chịu được cực nhọc thì làm sao mà thành Phật được?  Khi đã xuất gia lại không chân chánh tu hành thì thật là cô phụ tấm lòng của chư Phật, chư Bồ-tát và các Tổ-sư!  Nếu một ngày mà lòng tham không trừ, lòng tranh không dẹp, lòng cầu danh lợi chẳng há bỏ, lòng ích kỷ và tự lợi cứ tăng trưởng, thì còn mặt mũi nào đối diện với Phật, với cha mẹ, tổ tiên được?  Đừng nên nghĩ tới thân mình, mà phải vì kẻ khác.  Phải tinh tấn tu hành, đừng uổng phí thời giờ!  Con quỷ Vô-thường không biết chừng nào lại; khi nó tới thì dù mình muốn sống thêm vài ngày cũng không xong: “Mạc đại lão lai phương học đạo, cô phần đo thị thiếu niên nhân” (đừng chờ già lão mới chịu tu, mộ phần đầy dẫy bọn trẻ măng).  Ở đời, sinh rồi chết, chết rồi sinh; nếu sống không xứng đáng thì chết làm súc sinh.  Khi thân này đã mất thì vạn kiếp khó phục hồi.  Nên chi đừng tự lừa dối mình, đừng làm ông luật sư để tự biện hộ; đừng nghĩ rằng chẳng cần tu hành, có ngày Phật sẽ giúp mình thành Phật!  Ngay như Tôn-giả A-Nan là em của Phật, song Phật cũng không thể ban bố Tam-muội cho ngài A-Nan, mà chính ngài A-Nan phải tự nỗ lực tu hành.  Vì thế, các vị tới Vạn Phật Thánh Thành tức là tới “Tuyển Phật Trường” (nơi thi tuyển để thành Phật); các vị phải học cho giỏi thì đến lúc làm bài thi mới có thể đậu được.  Đừng chờ tới khi thi rớt, lúc đó hối hận thì đã trễ.

 

 

Chú thích:

Tám tướng thành đạo:

 

  1. Phật ở trời Đâu Xuất giáng sanh.

  2. Trụ thai.

  3. Xuất thai.

  4. Xuất gia.

  5. Hàng phục ma quân.

  6. Thành đạo.

  7. Chuyển Pháp luân.

  8. Niết-Bàn.

 

Trở về trang nhà