English | Vietnamese

Chứng Đạo Ca

Tỳ Kheo Hằng Thật

                                                                                                                                          Tiểu dẫn :    

Thầy Hằng Thật & Hằng Triều là hai vị sư Mỹ đi ‘Ba bước một  lạy ‘ từ Los Angeles đến Vạn Phật Thành. Hai  thầy là mô phạm của sự tu hành chân chánh.Sau đây là những suy nghĩ của Thầy Hằng Thật về tác động của ‘ bụi trần âm thanh ‘ lên tâm thức người tu. Làm sao giải thoát bụi trần ấy ? Xin để bạn suy gẫm.

    

Hôm ấy ngày lễ Phật Đản, tôi rảo bước vào phòng ăn tu viện Như Lai. Ống loa nơi ấy phát inh ỏi tiếng trống, tiếng đờn – loảng xoảng nhạc Rock’n roll mà tôi chưa hề nghe qua.Lập tức tai tôi vểnh lên ; rồi bất giác da thịt tôi phản ứng dấy động như một phản xạ. Tôi cảm nghe mình như bị xâm uế. Mỗi nốt nhạc ấy dội vào đầu tôi, hệt như mỗi giọt mực đen lấm vào giấy trắng. Đây là lần đầu tiên  và duy nhất – tôi nghe bản 'Chứng Đạo Ca *'                                                                                                                                                                              Dù lời nhạc có Phật pháp đi nữa, song âm điệu kích động của nó đã biến đạo tràng thanh tịnh bữa trưa thứ bảy, trong phút chốc, thành nơi nhảy nhót tưng bừng ở YMCA ( hội quán thanh niên ). Bản nhạc ấy cứ ngân vang mãi trong đầu tôi đang ở ngưỡng cửa sự tịch lặng : và rồi, khơi dậy ngọn lửa cháy ngầm của lòng tôi. Định lực đối với kẻ sơ cơ thật khó thành mà dễ mất lắm thay !  

Kinh nghiệm này đúng là một thiện tri thức của bề trái : bởi vì nhờ nó mà tôi rõ mình chấp trước sâu đậm, vướng víu như keo sơn vào bụi trần âm thanh.Khi không thật có định lực,tai tôi vẫn ham ngóng tiếng trống, điệu đờn, tiếng sáo và giọng hát các cô. Xưa kia, tôi vẫn hay lắng nghe chúng hằng giờ kia mà.

 Chùa phải là nơi cứu giúp, nơi che chở cho những lỗ tai đã bị âm thanh trần tục quấy đục. Và với chánh pháp, giọng cam lồ của Phật sẽ rửa sạch tai ta.Vì vậy, khi đụng phải Rock’n roll ngay trong phòng ăn của chùa, thật sự đã đẩy ngược tôi vào những đường xưa lối cũ  mà tôi muốn quên hẳn đi ….      

Sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi ghé mắt liếc nhìn tạp chí Time. Tôi có cảm giác như mình đang rứt bỏ những cánh hoa bé bỏng của tâm linh. Dư âm từ việc đọc vài cột báo, liếc nhìn vài hình ảnh, vài mục quảng cáo ấy đã phá mất công phu thiền định của tôi đến mấy tuần sau.Tại sao vậy ? Bởi vì thứ thiền định chân chính cần có thời gian để đơm bông kết trái. Khi định lực của mình chưa đủ mạnh thì chỉ cần một mảy bụi trần thôi, là tấm gương tự tâm sẽ bị lu mờ.

"Nhất niệm bất sanh, toàn thể hiện 

Lục căn hốt động, bị vân giá."

( Một niệm không sanh : chân tâm hiện

Sáu căn dấy động :  mây phủ che.)  

                                                                                                                                                                                      Lúc đọc cột báo Time nói về Scientology ( một thứ tà phái, giả danh tôn giáo rất thịnh hành ở Mỹ  mười năm  trước ), tôi chợt nhớ lại mấy đứa bạn cũ từng dính dấp vào lưới tà giáo này. Lập tức, tình cảm dâng trào lòng tôi. Rồi khi nhìn mấy tấm hình kế bên bài báo, như một phản xạ tôi liền phân tách bằng cặp mắt ‘ thầy bói, thầy tướng ‘ – một trò hề mà tôi không chơi đã lâu. Bói toán là thứ tôi vẫn dùng để mua vui cho lũ bạn xưa kia, song bói toán là thứ nghề tà vạy đối với người Tỳ kheo. Tóm lại chỉ qua cái liếc nhìn thôi, là thói hư tật xấu lại trổi dậy ào ạt. Tôi bèn nói lên sự suy tư này với Thầy Hằng Triều. Thầy liền cảnh giác tôi về lỗi lầm ấy ngay – Song lời nói đã thốt ra mất rồi ! Cái lưỡi máy động nhanh như rắn, và hễ thị phi là mang tội !                                                                                                                                                                                     

* Đây là tựa những bản nhạc do sư cô Hằng Ẩn dựa vào lời giáo lý mà phổ vào điệu nhạc thời đại, như Rock’n roll & folk song.

Return to homepage | Top of page