Cảm Nghĩ Về Thất

 Hằng Bồ

 

Vừa rồi Vạn Phật Thành có Quán Âm Thất và tháng 12 tới sẽ có Phật thất A Di Đà.  Đây là những dịp tốt để chúng ta dụng công lạy Phật, niệm danh hiệu Phật, Bồ Tát và quán tưởng hạnh nguyện của các Ngài qua các bài kinh, kệ, tán.  Cũng là dịp để mọi người quán chiếu lại tâm đạo của mình dụng công tu hành chẳng qua là việc định tâm để không khởi lên các vọng niệm.  Việc này đòi hỏi thời gian lâu dài.  Mặc dầu biết vậy nhưng tâm mình lại không được bền bỉ.  Tinh tấn vài ngày lại sinh ra lười.  Mỗi khi gặp chướng duyên lại thối chí và sanh ra giải đãi.  Bởi vậy mình cần tham gia thất để khơi lại những tâm ban đầu lúc mới tu hành, vì những tâm này thường dũng mãnh và thành khẩn mong cầu Đạo.  Như một người chạy một đoạn đường dài mệt mỏi mong có được một ngụm nước.  Khi được uống nước người tỉnh táo trở lại và cảm thấy có thể tiếp tục được đoạn đường còn lại của mình.  Cùng cách ấy, Thất là trạm tiếp sức cho chúng ta để được hưởng hương vị ngọt ngào, mát mẻ của Phật Pháp, ngỏ hầu để tiếp tục đoạn đường dài trước mắt.

 

Trước đây tôi thường nghe tham dự Thất để đạt được trí tuệ hay liễu ngộ Đạo mà chẳng hiểu rõ ra sao?  Cứ tưởng rằng mình ngồi tham thiền và nghĩ ra được những điều gì ghê gớm lắm mà không hiểu rằng, trí huệ chẳng qua là sự thay đổi trong suy nghĩ của mình để có thể dùng được cái tâm diệu dụng của tự tánh.  Cũng như người đần độn muốn lấy đồ bằng cái mu bàn tay thì làm sao được?  Chỉ cần biết làm sao xoay bàn tay trở lại thì có thể cầm nắm mọi thứ một cách dễ dàng.  Mu bàn tay có thể ví sự si mê của mình bây giờ.  Còn trí huệ ví như lòng bàn tay giúp ta đạt được mọi việc dễ dàng.  Muốn thay đổi sự suy nghĩ của mình không phải dễ, vì từ bấy lâu nay mình đã quen sống với những lối suy nghĩ này và cho như vậy là đúng.  Thật ra cái đúng này chỉ là sự thể hiện ở bên ngoài của cái bản ngã.  Muốn thấy rõ cái ngã để loại bỏ không hơn bằng tham dự các Thất.  Vì trong thất mọi người đều tinh tấn dụng công nên mình vì thế cũng không thể giải đãi.  Có đau cũng phải ráng lạy, có mệt cũng không dám bỏ câu niệm, có lạnh đói khát cũng không chịu nghĩ.  Những lúc phải ráng sức như vậy tâm ta thường nảy ra những tư tưởng lo sợ cho cái thân xác hay bản ngã của mình.  Mình cảm thấy đau chân và không muốn lạy nữa.  Cảm thấy đói, khát, lạnh, và muốn nghĩ dưỡng sức.  Nếu chịu vượt qua những vọng niệm khởi lên do sự lo sợ của bản ngã và tiếp tục dụng công, mình sẽ ngạc nhiên và sẽ thấy rằng những vọng niệm này quả thật là hư vọng, giả dối.  Cái thân xác tạm bợ này chỉ là cái bọc da bị chi phối bởi những vọng tưởng của mình.  Nếu mình nghĩ chân đau thì sẽ thấy đau.  Nếu nghĩ  mình mệt không tiếp tục lạy được thì mình sẽ chẳng thể nào lạy được.  Ngược lại nếu mình có đủ ý chí.  Không nghĩ đến cái đau thì mình có thể dụng công cả ngày mà không thấy có gì trở ngại hay không thể được.  Thật đúng như câu:

 

“Vạn sự do tâm tạo”

 

Có kinh nghiệm qua như vậy mình mới dần dần bỏ cái chấp vào thân xác này, và không còn lo lắng quá đáng cho nó nữa.  Các Tổ thường bảo có chịu khổ cực thì mới mong đạt được tí trí tuệ quả không sai.  Tại sao mình có thể chịu được khổ cực?  Có phải mình đã bớt chấp vào thân xác này nên có khổ mà không có người thọ khổ?  Những lúc định tâm được như vậy, bản ngã vắng mặt.  Mình được tự tại trong lúc đó.  Bản ngã mà vắng mặt thì trí tuệ hiện tiền.  Càng định tâm được nhiều mình càng được tự tại, cho đến khi tâm mình dao động, nảy lên ý tưởng không thể chịu đựng được nữa.  Đó là lúc bản ngã trở lại nên mình lại thọ khổ.  Người đời vì tâm luôn điên đảo, không định tâm được nên có tướng ngã và vì vậy, do các niệm mình tạo ra, mà thọ khổ triền miên.  Đối với các cư sĩ tại gia bận trăm công ngàn việc, tâm sự ngổn ngang, đủ thứ ràng buộc, e rằng muốn buông bỏ mọi việc để tu ở nhà không phải là một việc dễ dàng.  Bởi vậy Phật Thất được đặt ra để hành giả được thảnh thơi buông bỏ mọi sự mà dụng công quán chiếu tâm mình.  Hoàn cảnh tốt vì mọi người đều tinh tấn, mọi việc ăn uống ngủ nghỉ đã được sắp xếp chu đáo.  Và mỗi ngày lại được mưa pháp của Hòa Thượng, các Thầy Cô hoặc nghe các bạn đồng tu kể lại kinh nghiệm tu trì.  Như vậy các bạn còn chờ gì nữa không buông bỏ mọi sự để dự thất, để thật sự dụng công.

 

 

Truly recognize your own faults,

Don’ t discuss the faults of others;

Others’ faults are just my own,

Being one with everyone is called

Great Compassion

By Venerable  Master Hua.


 

Trở về trang nhà | Về đầu trang