Cẩm Nang Tu Ðạo

Hòa Thượng Quảng Khâm

 

Hòa Thượng Quảng Khâm

 

(tiếp theo)

 4.Bản Sc của Việc Tu

Tu hành cần phải ở chỗ nào cũng tu như nhau, đâu đâu bạn cũng tự taị; tu là tu ở chỗ này đây.

 

Tu hành cần không để cho ngoại cảnh bên ngoài ảnh hưởng, lơi kéo tâm mình.

 

Bạn cần chú ý tự tâm: cần phải có niềm vui khởi dậy từ nội tâm chứ không phải có niềm vui do hoàn cảnh bên ngoài dẫn lại. Do đó, bạn phải luôn quan sát tự tâm, xem xét sự suy nghĩ của mình, và đừng chú ý tới ngoại cảnh. Phải tu tới độ “tôi chẳng có gì cả’’ mới được.

 

Tu hành là tu cả phước lẫn huệ. Tu tới lúc bạn lớn tuổi, "lão" rồi thì phước và huệ sẽ đầy đủ ; bấy giờ, mọi người sẽ cung kímh bạn (đừng tham được cung kính khi còn trẻ, lúc còn thiếu phước, huệ)

 

Khi bạn tu chân thật, đúng đắn, thì dù bạn ở đâu người ta cũng sẽ tìm đến, ai ai cũng vui vẻ muốn cùng bạn đàm đạo.

 

Cần tu đến chỗ chánh niệm lúc nào cũng hiện tiền. Có chánh niệm thì mới có khả năng phân biệt thế nào là đúng, thế nào là sai, rồi từ đó mà hành động.

 

Tu hành là tự mình tu. Tu tới lúc thể ngộ : ngộ cái khổ ở Ta-bà, cái khổ phải luân hồi. Hễ thể ngộ sự việc thì một chút trí huệ xuất hiện.

 

Tu hành cần tu tới lúc có trí huệ. Chuyện gì tới tay bạn đều biết vận dụng nó. Khi nói, cần phải biết nói sao cho viên dung. Khi mình đã đứng vững rồi thì có thể khiến cho người ta tin theo và vui vẻ tiếp nhận. Có trí huệ mới không tạo nghiệp (ác). Do đó, phải tập nuôi dưỡng tâm từ bi và thực hành hạnh Bồ Tát.

 

Tu hành cần tu cho có tướng mạo từ bi. Tu làm sao để người khác nhìn cặp mắt của mình mà có thể thấy được sự hòa hoãn, từ bi.

 

Khi một người tu hành thành tựu thì những kẻ khác sẽ được nhờ phước . Lúc đó ai ai cũng khởi tâm dũng mãnh, tinh tấn học theo gương người ấy. Khi ai cũng muốn tu hành thì hãy cùng nhau khuyến khích, cùng nhau tu. Nếu không vậy thì mọi người sẽ khởi chuyện thị phi, đố kỵ, tranh chấp, và trở nên ngu si; bấy giờ, việt tu (chùa) sẽ không còn yên ổn nữa.

 

Tu cho tốt thì tự nhiên có người ủng hộ, chứ không phải bắt ép người ta mà được.

 

Ðừng nên hy vọng, mong cầu thí chủ lại cúng dường này nọ. Ðừng ỷ lại vào thí chủ. Bạn chỉ cần nổ lực tu hành, khi tu thành tựu thì thiên, long, bát bộ đều tới ủng hộ bạn.

 

Khi ngồi Thiền, thấy cảnh giới tốt hay xấu đều đừng chấp trước và cũng đừng nói về nó.

 

Phật Pháp thì không dính mắc, ngưng trệ nơi cảnh giới lạc, Minh và Không.

 

Khi thân khinh an, nhẹ nhàng, thì tâm sẽ hoan hỷ (lạc) ; khi trong lòng ít vọng niệm thì tâm sẽ sáng suốt (Minh) ; và khi chẳng sanh khởi bất cứ ý nghĩ hay vọng niệm nào cả thì đạt tới trạng thái Không.

 

Nếu bạn vướng mắc ở cảnh giới Lạc thì đọa vào Dục-giới thiên, chấp trước vào cảnh giới Minh thì kẹt trong Sắc-giới thiên, và bám chặt vào cảnh giới Không thì mắc ở Vô-sắc-giới thiên.

 

                                                                                                                        (còn tiếp)

 

 

Trở về trang nhà