Vietnamese|English

Khai Thị

Sáu Ðại Tông Chỉ của Vạn Phật Thánh Thành

HT Tuyên Hoá

 

Các bạn ở xa lại, các bạn Thiện-tri-thức ở gần đến! Hôm nay, chúng ta cùng nhau nghiên cứu về đạo lý làm người, thành Phật.  

Làm người, mình nhất định căn cứ theo hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ--lấy tám đạo đức này làm tiêu chuẩn. Nếu muốn thành Phật thì đó là sự khai triển rộng rãi của tám đức này mà thôi.  

Mình phải hiếu thảo với toàn thế giới, phải có tình huynh đệ với toàn thế giới, có lòng trung thành đối với toàn thế giới, có sự tín nhiệm đối với toàn thế giới, cho đến có nhân, nghĩa, lễ, trí đối với toàn thế giới. Nói rộng ra thì tinh thần phải phát triển phát tới chổ rộng lớn, không có gì lớn bằng nó; và nếu thu nhỏ lại, không có gì nhỏ hơn nó. Phải dùng tinh thần như vậy để tu hành Phật Pháp. Song le, tinh thần này không dễ dàng gì đạt tới chỗ tận thiện, tận mỹ.  

Bây giờ có nhiều người cảm thấy tu trì Phật Pháp giống như là bị mất mát cái gì vậy. Tại sao nói là giống như bị mất mát cái gì? Bởi vì không có lợi gì để họ nắm bắt, cũng không có ích gì có thể đắc được; giống như bị thua lỗ vậy, nên họ cảm thấy chán nản, không muốn dụng công tu trì.  

Các vị Thiện-tri-thức hãy chú ý! Buông bỏ không được cái chết thì chẳng đánh đổi lại được sự sống; vất bỏ không được cái giả thì không thành tựu được cái chân thật! Chúng ta hãy mở mắt lớn ra để nhìn mọi sự, hãy mở rộng tầm nhìn, suy nghĩ cho rộng rãi; không nên chỉ biết có mình, gia đình mình, hay chỉ biết có đất nước mình mà thôi. Hãy mở khai cõi lòng để tâm lượng bát ngát như hư không, bao trùm cả Pháp-giới. Hãy nghĩ đến lợi ích của toàn nhân loại, không nên chỉ tính toán hơn thiệt cho riêng mình!  

Mình phải làm sao chỉ làm lợi ích chứ không tổn hải nhân loại, đó là điều gốc của việc tu. Làm sao để lợi ích nhân loại? Làm sao để không tổn hại đến nhân quyền? Phải thực hành Sáu Ðại Tông-chỉ của Vạn Phật Thánh Thành, nghĩa là:  

-Thứ nhất, Không Tranh. Mình không tranh đấu với bất cứ người nào: Nếu bạn tranh với tôi, tôi không cùng bạn tranh; bạn chửi rủa tôi, tôi không mắng bạn; bạn đánh đập tôi, tôi không trả đũa; bạn lừa dối, ức hiêp tôi, tôi không lừa dối, ức hiếp bạn. Ðó là tông chỉ nhất quán của Vạn Phật Thánh Thành.  

Khi xưa, lúc Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni là bậc tiên nhẫn nhục, Ngài không tranh chấp với vua Ca Lợi; Ngài chỉ dùng đức để cảm hóa vị vua ấy. Vua Ca Lợi chặt đứt hết

tay chân của Ngài rồi hỏi Ngài có nổi tâm sân hận chăng. Vị tiên nhẫn nhục trả lời rằng: “Không! Tôi không sân hận!’’  

Vua Ca Lợi chẳng tin như vậy nên lại hỏi tiếp: "Ngươi lấy gì mà chứng minh rằng ngươi không có tâm sân hận?"  

Vị tiên nhân nói: “Nếu tôi không có tâm sân hận thì tay chân tôi lập tức sẽ mọc lại!’’ Nói xong, quả nhiên tay chân Ngài mọc ra lại, khôi phục nguyên trang. Vị tiên nhân chẳng những không nổi giận mà còn khởi lòng từ bi đối với vua Ca Lợi và nói rằng: “Tương lai khi tôi thành Phật, tôi sẽ độ ngài xuất gia tu Ðạo trước hết.’’  

Về sau, vị tiên nhân thành Phật tức là Ðức Thích Ca Mâu Ni. Ngài dựa vào nguyện lực xưa kia nên tới vườn Lộc-uyển đôn Tôn-giả Kiều Trần Như (tức là hậu thân của vua Ca Lợi) xuất gia, là một trong năm vị Tỳ-kheo đầu tiên.  

-Thứ hai, Không Tham. Tâm tham lam mà nổi dậy thì không bao giờ có đáy; bất luận là tham tiền, tham vật chất, tham gì cũng không ngừng, không cho là đủ. Càng tham là càng không cho là đủ, càng không thấy đủ thì càng tham, tham cho tới già vẫn chưa tỉnh ngộ! Bị chữ tham này làm hại cả đời, đến chết rồi cũng cảm thấy rằng mình chưa chiếm được vật này vật kia nên hết sức hối tiếc; thật là đáng thương xót!  

Ở Vạn Phật Thánh Thành, tông chỉ thứ hai này nghĩa là không tham bất cứ tiền bạc, lợi ích, hoặc danh tiếng tốt đẹp. Nói tóm lại, tất cả mình đều không tham; mình chỉ theo bổn phận hoằng dương Phật Pháp, nối tiếp huệ mạng của Phật mà thôi!  

Lúc Phật tại thế, có một ngày Phật đi trên đường với Tôn-giả A Nan thì gặp một đống vàng. Phật chẳng nhìn đến đống vày ấy, cứ đi băng qua. Ngài A Nan vì định lực chưa đủ cho nên ngoảnh lại nhìn một lần nữa. Phật nói với ngài A Nan: “ Ðấy là con rắn độc!’’  

Bấy giờ có người nông dân đang làm ruộng gần đấy, nghe nói rắn độc thì anh ta tới nhìn, té ra lại là một đống vàng! Anh ta vô cùng sung sướng mới đem khối vàng ấy về nhà, rồi do đó trở thành giàu có bất ngờ. Người dân cư mới hoài nghi, không biết tiền ở đâu mà anh nông dân có, nên báo cáo với quốc vương. Quốc vương liền phái người tới bắt anh nông dân để hỏi tiển ở đâu ra. Anh nông dân thật tình kể lể tự sự.  

Quốc vương lại phái người tới nhà anh ta khám xét mới phát hiện ra rất nhiều vàng, liền tịch thu toàn bộ trình lên quốc vương. Khi vua nhìn thì ngài nổi trận lôi đình bởi vì đống vàng ấy chính là đống vàng mà quốc khố đã bị mất. Ngài mới cho rằng anh nông dân chính là kẻ trộm, liền giam anh ta trong ngục tối. Bấy giờ người nông dân mới hiểu vì sao Phật lại nói đống vàng ấy là rắn độc. Do đây mới chứng minh rằng tài sản mà mình không đáng được hưởng thì chẳng nên tham!

-Thứ ba, Không Cầu. Tông chỉ của vạn Phật Thánh Thành là không phan duyên, không cầu duyên, và không hoá duyên; có nghĩa là không bám vào người tại gia để trục lợi, không xin xỏ tiền bạc người tại gia, cũng không quyên tiền người tại gia.  

Chữ “cầu’’ và chữ “tham’’ không khác nhau mấy. “Tham’’ thì lúc có lúc không, mà “cầu’’ thì cứ cầu cạnh hoài, tới đâu cũng tìm cách móc nối với người khác để phòng thủ lợi, dùng bất cứ thủ đoạn gì để đạt được mục đích mới thôi. Cầu gì? Cầu tiền tài, vật chất, nói tóm lại là cầu tất cả thứ lợi ích.  

Ở Vạn Phật Thánh Thành thì hướng nội, hướng vào tâm mà cầu chứ không phải hướng ra ngoài cầu. “Nội cầu ư tâm’’ là muốn trừ sạch hết vọng tưởng, cuồng tâm, dã tánh, đố kỵ, chướng ngại, tham, sân, si...; mình cầu sao cho trừ sạch những thứ đó. Mình không hướng bên ngoài mà trang sức, trang điểm; chỉ cần làm sao cho trong lòng thanh tịnh, trang nghiêm là đủ.  

Có người nói: “Trong lòng tôi toàn là thứ dơ dáy, bất luận là quét dọn, rửa ráy thế nào cũng cứ dơ dáy. “Biểu hiện của nó là dơ dáy, song tự tánh của mình thì thanh tịnh, không chút nhiễm ô!  

Có câu rằng:

                   Nhân đáo vô cầu phẩm tự cao.

                     (Khi con người đạt tới chỗ

                      không còn mong cầu gì cả

              thì phẩm đức của họ sẽ tự trở nên thanh cao.)  

Khi không cầu cạnh gì người khác thì phẩm cách tự nhiên thanh cao. cũng chẳng có tư tưởng bẩn thỉu.  

Khi Ðức Phật còn tại thế, có một cặp vợ chồng nọ rất nghèo nàn, chẳng những chỗ ở vô cùng nhỏ bé mà cơm ăn cũng ngày có ngày không. Hai vợ chồng ấy trú ngụ tại một sơn động, chia xẻ nhau một cái khố, hễ ai ra ngoài khất thực thì mặc cái khố đó. Họ nghèo tới mức như vậy, không nói chắc các bạn cũng hiểu.  

Một ngày nọ, có vị Bích-Chi Phật muốn thử coi hai người ấy có lòng tham cầu hay chăng nên mới tới sơn động hóa duyên. Cặp vợ chồng ấy mói bàn với nhau làm sao để cúng dường vị xuất gia này. Bởi họ không có vật gì để cúng dường, chỉ còn cách đem cái khố độc nhất đó đi cúng dường thôi. Song le, họ không mong cầu gì khác, chỉ làm theo bổn phận chí thành của tâm mình để cúng dường người xuất gia.  

Khi vị Bích-Chi Phật được cái khố đó rồi, Ngài mới đem cúng dường lại Phật. Ðức Thích Ca Mâu Ni biết lai lịch của cái khố này, nên Ngài tuyên bố rành mạch với đại chúng về chuyện đó và tán dương công đức vô cùng lớn lao của vị thí chủ đã cúng dường cái khố độc nhất của mình.  

Bấy giờ vị quốc vương đang ngồi nghe, biết chuyện này thì cảm thấy vô cùng hổ thẹn, không ngờ trong nước mình còn có người nghèo nàn như vậy. Do đó Ngài mới phái một vị Ðại-thần đem đồ ăn và áo quần tới tặng cặp vợ chồng kia; lại còn cấp cho chỗ ở và kiếm việc làm cho hai người đó.  

Cặp vợ chồng ấy không có tâm mong cầu gì cả mà được qủa báo như vậy thì thật đúng là “xả nhất đắc vạn báo’’ (bỏ một mà được quả báo vô vàn).  

-Thứ tư, Không Ích Kỷ. Vì sao thế giới suy sụp tới mức độ như vậy? Bởi vì con người quá ích kỷ: Ðối với điều có lợi cho mình thì tranh nhau mà làm, chuyện gì đối với mình chẳng có ích thì khoanh tay ngổi nhìn, ví như nhà bên cạnh có cháy thì mình cũng ngoảnh mặt làm ngơ!  

Lòng ích kỷ có nhiều thứ, có người ích kỷ vì địa vị, có kẻ ích kỷ vì danh dự, vì quyền lợi, hoặc vì tiền bạc. Tóm lại, tất cả đều do lòng ích kỷ tác quái nên không nghĩ đến kẻ khác, chỉ lo cho riêng mình; nên có câu:          

                                               Ma-ha-tát bất quản tha,

                                                Di-Ðà Phật các cố các.  

                              Nghĩa là:

                                    Bậc Ma-ha-tát không nghĩ đến người khác,

                                                      A-Di-Ðà Phật, ai nấy lo.

 

      Ðây là lời nói đùa mang tư tưởng Tiểu-thừa. Người nhà Nho cũng từng nói

 

                                             Các tảo tự kỷ môn tiền tuyết,

                                   Hưu quản tha nhân ngõa thượng sương.  

                          Nghĩa là:

                                     Tuyết trước cửa nhà, mình tự quét,

                                    Sương mái nhà người, chớ bận tâm!  

Ðây là nói đến tác phong không lo chuyện người ta. Nhân sinh ở tại trần thế cần phải giúp đỡ lẫn nhau, lo lắng cho nhau, do đó nên đề xướng tư tưởng Ðại-thừa, học tập tinh thần của Bồ-tát, nghe khổ thì tới cứu, không được ngoảnh mặt làm ngơ!  

Người đời nếu không có lòng ích kỷ thì có thể cùng nhau ở chung vui vẻ như trong một nhà vậy, chỉ vì lòng ích kỷ cho nên tạo ra rất nhiều vấn đề rắc rối. Do đó, Không Ích Kỷ là tông chỉ thứ tư của Vạn Phật Thánh Thành.  

-Thứ năm, Không Tự Lợi. Tông chỉ này trọng yếu hơn là tông chỉ thứ tư. Có ai mà chẳng tự lợi, song le, mình nhất định không tự lợi; nếu ai cũng được như vậy thì thế giới sẽ trở nên tốt đẹp.  

“Không tự lợi’’ tức là muốn lợi ích cho người khác mà thôi, là quên mình đi. “Xả kỷ vi nhân’’ nghĩa là quên mình vì người, tinh thần này còn hơn cả hành vi của bậc Bồ-tát! Bồ-tát thì tự lợi lợi tha, tự độ độ tha, tự giác giác tha; còn mình thì không tự lợi mà chỉ lợi tha, chỉ độ tha, và chỉ giác tha mà thôi!  

-Thứ sáu, Không Vọng Ngữ. “Không vọng ngữ’’ tức là không nói láo, cũng không để tâm lừa bịp người khác.  

Vì sao người ta nói dối? Là bởi vì sợ mình mất đi lợi ích, sợ mình bị thua lỗ, nên mới tìm cách dối trá! Nếu mình thường dùng chân tâm thành thật mà đối đãi với mọi người thì tự nhiên mình có thể giữ tròn tông chỉ thứ sáu này, tức là không Dối Trá.  

Cho nên, đối với sáu tông-chỉ này, phần lớn người nghe cảm thấy không vui, không hứng thú bởi vì không có ích lợi gì cho họ. Nếu có bạn không thích nghe, tôi cũng không chấp nhất. Từ xưa đến nay tôi không hề phản đối những chuyện xảy ra trên thế gian. Vì sao vậy? Bởi vì tông chỉ của tôi là “tất cả mọi thứ đều Ok.’’ Song le, nếu có người phản đối tôi, tôi vẫn cứ hoan nghênh, tuyệt đối không chống lại!  

Ngày hôm nay tôi đem sáu tông chỉ này giới thiệu cho các vị nghe, nếu muốn giảng cho rõ ràng thì không bao giờ giảng hết cả. Chung thân các vị dùng lợi ích vô cùng!

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang