Vietnamese|English

Trích Di Chúc Của Hòa Thượng Tuyên Hóa

(ngày 4&5 tháng 12 năm 1994)

 

Tôi muốn báo cho các vị biết rằng các vị cần phải chuẩn bị tâm lý và lo liệu hậu sự, bởi tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào. Không có việc chi là nhất định cả.  

Tôi đau ốm suốt năm năm trời. Ba năm trước tôi vẫn còn giảng Kinh thuyết Pháp như thường lệ được. Nhưng các vị không hề biết rằng tôi đang mang bệnh mà vẫn hoằng dương Phật Pháp. Hiện giờ tôi cảm thấy bệnh tình mỗi ngày một thêm trầm trọng, chẳng biết lúc nào khỏe, lúc nào không khỏe, nên tôi phải đem hậu sự của mình nói cho mọi người rõ.  

Khi tôi mất, hãy để tôi mặc bộ áo quần vải màu vàng do cư sĩ cúng dường. Bên ngoài mặc một chiếc áo tràng, giống như thường ngày tôi vẫn mặc vậy, lại đắp thêm một tấm Tổ-y (cà-sa) màu vàng, hoặc là màu đỏ cũng được. Thực ra, y màu vàng cũng là y của chư Tổ. Khi tôi ra đi rồi, các vị có thể tụng Kinh Hoa-Nghiêm hoặc là bảy thất (49 ngày). Sau khi thiêu hóa xong, hãy mang tro cốt của tôi rải khắp hư không. Ngoài ra, tôi không muốn điều gì khác. Đừng tạo dựng tháp đường kỷ niệm gì cho tôi cả. Khi đến, tôi không có gì, thì khi ra đi, tôi cũng không muốn có chi hết. Tôi không muốn lưu lại bất kỳ dấu vết gì ở thế gian. Tôi cũng chẳng còn vật gì để lại, trừ mấy xâu chuỗi. Các vị rút thăm xem ai được xâu nào thì lấy xâu đó. Chỉ chuẩn bị như vậy thôi.  

Nếu tôi không bảo cho các vị biết trước, đến khi ấy, các vị sẽ bối rối, luống cuống, không biết sẽ nên làm gì. Bây giờ tôi đã nói việc hậu sự rồi, thì đến khi ấy, các vị sẽ khỏi phải mỗi người mỗi ý riêng.  

Tôi không thể theo các vị suốt đời được. Con người, ai cũng có lúc đến lúc đi. Các vị chớ nên đau đớn bi ai, mà phải như khi bình thường vậy: nên phát tâm dụng công tu hành.  

Vạn Phật Thành chúng ta có nét đặc sắc riêng. Cần phải duy trì việc ăn ngày một bữa. Người trẻ thì mỗi ngày ăn một bữa. Người già thì mỗi ngày ăn ba bữa cũng được. Trẻ tuổi ăn ít một chút thì tốt. Điều quan trọng là cần phải tu hành. Hãy cố gắng huấn luyện nhân tài giùm tôi. Cố gắng dạy dỗ, dìu dắt họ. Các vị hãy tổ chức trở lại, xây dựng các trường học cho hoàn hảo: tiểu học cần phải tổ chức cho tốt đẹp, trung học cũng phải tốt đẹp, và đại học càng cần phải tốt đẹp hơn nữa.  

Bây giờ tôi như có hai thân vậy: một thân thì hiện tại vẫn cứ đi khắp nơi cứu độ chúng sanh, còn một thân này thì không thể tự lo lắng, cai quản được nữa!


Trở về trang nhà