|
Vietnamese|English
Ngữ Lục
Hòa Thượng
Tuyên Hóa
I.Tu hành
Tu
Đạo là cần phải “quay trở lại.” Nghĩa là gì? Tức
là phải nhường cho người việc tốt lành, còn mình
nhận phần hư xấu--xả cái “ta nhỏ” để thành tựu cái
“ta lớn” chung của tất cả mọi loài.
Đối với ma đừng
khởi tâm thù nghịch. Hãy xem chúng như các bậc
Thiện-tri-thức trợ Đạo cho mình.
Từ vô lượng kiếp đến
nay, hết đời này sang đời khác, mỗi người tạo bao
nghiệp xấu không đồng, nên vọng tưởng cũng không đồng.
Nghiệp nặng thì vọng tưởng nhiều, nghiệp nhẹ thì
vọng tưởng ít.
Người tu hành phải vì
cắt đứt dòng sanh tử luân hồi, vì độ chúng sanh, chứ
không vì cầu cảm ứng mà tu Đạo.
Người tu Đạo phải
luôn luôn “hồi quang phản chiếu,” không nên “hướng
ngoại truy cầu.” Tìm cầu bên ngoài không thể có được,
xoay về tự tánh thì đầy đủ cả.
Vừa phát tâm tu hành,
điều chướng ngại nhất khi dụng công là tâm tham đắm sắc dục. Đây là vấn đề căn bản
nhất.
Người tu Đạo nên chú
ý! Chớ gieo duyên nhiễm ô với người khác. Sợi dây trói
buộc bất tịnh này sẽ làm cho chúng ta đọa lạc.
Hiện tại chúng ta may
mắn có được thân người. Nếu không biết dùng thân người
để tu hành, thì đợi đến khi nào mới tu? Chỉ e đến lúc
mất thân này rồi, dẫu có muốn tu hành thì đã quá
trể!
Học Phật Pháp, điều
thiết yếu là phải dụng chân tâm. Nhất cử nhất động,
mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều phải chân thật.
Không thương không ghét
là Trung Đạo. Tu
Đạo là tu đạo gì?
Tức là tu theo Trung Đạo--đối
với ai cũng phải đối xử bình đẳng, lấy lòng từ bi là
căn bản, và khi hành sự phải cẩn thận, chớ đi lạc vào
lưới rọ tình ái.
Việc đầu tiên khi
học mật chú là phải chánh
tâm thành ý. Nếu tâm không chân chánh thì khi học,
mật chú nào cũng thành tà. Tâm nếu chân chánh thì học
mật chú mới được cảm ứng.
Vô minh có hai đồng lõa.
Hai đồng lõa ấy là
gì? Tức là tham ăn và tham
sắc dục. Cả hai việc này trợ giúp vô minh
tạo vô số nghiệp xấu.
Có câu rằng: “Khi
muốn làm người tốt thì nghiệp báo hiện. Khi muốn thành
Phật thì ma đến thử thách.”
Nếu không muốn trở
thành người tốt thì nghiệp báo không tìm đến. Càng quyết chí làm người tốt bao nhiêu thì nghiệp báo
càng đến tới tấp bấy nhiêu, đòi mình thanh toán nợ
nần cho minh bạch.
Phật và ma chỉ khác
nhau ở một tâm niệm--Phật thì có tâm
từ bi, còn ma thì có tâm
tranh hơn thua.
Người chân thực
biết cách tu hành thì nhất cử nhất động đều là tu
cả.
Người tu Đạo không nên
đi khắp nơi quảng cáo sự tu hành của mình. Ai thường
quảng cáo sự tu hành của mình thì nhất định sẽ đọa
lạc vào đường ma.
Người tu Đạo, ở
bất cứ nơi nào cũng đều phải che giấu và tẩy xóa tông
tích, đừng nên để lộ diện.
Tâm của chúng ta thường
trú tại những nơi khác chứ không trú tại trong tâm mình.
“Trú tại những nơi khác” nghĩa là có thân mà không có
tâm.
Giảng Kinh thuyết Pháp
là tu Huệ. Ngồi Thiền là tu Định. Không nói lời tạp
nhạp là tu Giới.
“Phiền
não tức Bồ-đề.” Nếu biết dùng thì phiền não
tức là Bồ-đề. Nếu không biết dùng thì Bồ-đề biến
thành phiền não.
Tu Đạo cần phải tập
dại khờ. Càng “dại khờ” bao nhiêu thì càng tốt
bấy nhiêu. “Dại khờ” cho đến mức cái gì cũng không
biết cả thì vọng tưởng sẽ không còn.
Vô
minh nghĩa là “không hiểu rỏ.” Gốc rễ của vô
minh là ái dục.
Mục đích chủ yếu
của việc tu hành là cắt
đứt dòng sanh tử, chứ không phải cầu cảm ứng.
Tu hành cần phải giữ
mình cho trong sạch, như giữ gìn đôi mắt không để dính
một hột cát vậy.
Cờ bạc thì tạo
nghiệp nặng. Bố thí thì tích lũy công đức. Ngồi
Thiền thì trừ ngu si, sanh trí huệ.
Người tu hành nên
cẩn thận lời nói nơi chỗ đông người và canh giữ
tâm khi ngồi một mình. Lúc giữa đại chúng đừng
nên nói nhiều. Khi riêng một mình nên đề phòng tâm ích
kỷ và vọng tưởng. Như thế thì chẳng bao lâu sẽ được
chuyên nhất, thấy rõ tâm mình.
Thọ khổ thì dứt
khổ. Hưởng phước thì phước hết.
Người chân chánh tu Đạo
phải xem xét mọi hành vi, cử động của chính mình. Đi,
đứng, nằm, ngồi, chớ rời chánh niệm. Đừng như cái gương--chỉ
biết soi mặt người mà không tự soi lại mặt thật của
mình.
Nếu còn chấp trước
thì đó là tâm người thường. Nếu không chấp trước,
đó là tâm Đạo.
(còn
tiếp)

Return to homepage |
Top of
page
|