Vietnamese|English

Khai Thị

Vì Sao Cần Phải Niệm Phật  

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

 

Vì sao lúc bình thường chúng ta cần phải niệm Phật? Lúc bình thường mình cần niệm Phật là để chuẩn bị cho lúc lâm chung. Tại sao không đợi đến lúc lâm chung rồi mới niệm? Bởi vì tập quán là thói quen tích lũy từ nhiều ngày, nhiều tháng. Nếu bình thường các vị không có tập quán niệm Phật thì lúc lâm chung sẽ không nhớ ra là mình cần niệm Phật, hoặc hoàn toàn không biết là mình cần niệm Phật. Do đó, lúc bình thường cần phải học cách niệm Phật, tu Pháp môn Tịnh-độ thì lúc lâm chung mình mới không kinh hoảng cuống cuồng, mới được bình an mà vãng sanh Cực-Lạc Thế-Giới.

 

Vì sao cần vãng sanh Cực-Lạc Thế-Giới? Là vì khi Đức Phật A-Di-Đà còn ở tại nhân địa, còn là vị Tỳ-kheo, Ngài đã từng phát 48 đại nguyện mà trong đó Ngài có nói rằng: “Sau khi tôi thành Phật rồi, nếu có bất cứ ai trong mười phương chúng sanh mà niệm ‘ A-Di-Đà Phật’--danh hiệu của tôi--thì tôi nhất định sẽ tiếp dẫn người đó tới thế giới của tôi, và tương lai người đó sẽ được thành Phật. Trong thế giới của tôi, mọi chúng sanh đều do hoa sen hoá sanh nên thân thể của họ thanh tịnh, vô nhiễm.

 

Đức Phật A-Di-Đà đã phát nguyện lớn như vậy, vì thế, tất cả chúng sanh đều nên tu Pháp môn niệm Phật. Đây là pháp môn rất hợp với căn cơ của mọi người, lại là một pháp môn rất dễ tu.

 

Trong Kinh còn dạy rằng: “Đời Mạt Pháp, một ức người tu hành hiếm có được một người đắc Đạo, duy có tu Pháp môn Niệm Phật là được độ thoát” Ý nói rằng một trăm triệu người tu hành mà chẳng có được một người đắc Đạo, chỉ có niệm Phật mới làm cho mình được vãng sanh Cực-Lạc Thế-Giới và do đó được độ thoát.

 

Ngay trong thời Mạt Pháp này, niệm Phật chính là một pháp môn tương ưng nhất đối với căn cơ của mọi người.

 

Song, tại Âu Mỹ hiện nay không phải là thời đại Mạt Pháp, mà có thể nói là đang thời đại Chánh Pháp. Vì sao nói đây là thời đại Chánh Pháp? Vì Phật Pháp vừa mới truyền tới các nước ở phương Tây này và chính là lúc đang hưng thịnh. Vì vậy hiện tại ở Mỹ quốc có rất nhiều người thích tham Thiền, tịnh tọa; đó cũng là biểu hiện của Chánh Pháp.

 

Ở thời Chánh Pháp, mọi người đều có thể tu Pháp môn Niệm Phật; ở thời Mạt Pháp cũng có thể tu Pháp môn Niệm Phật--ở bất cứ thời đại nào cũng có thể tu hành pháp môn này. Nếu như có người đối với các pháp môn khác không thể dụng công được, thì có thể tu Pháp môn Niệm Phật.

 

Thiền sư Vĩnh-Minh Diên-Thọ có nói rằng:

 

“Có Thiền, có Tịnh Độ,

thì cũng như là con hổ

mà mọc thêm sừng vậy.”

 

Nghĩa là vừa tham Thiền và vừa niệm Phật thì giống như con hổ mọc thêm sừng ra, vô cùng oai thế.

 

Hiện thế vi nhân sư,” nghĩa là trong đời này có thể làm vị thầy của mọi người. “Tương lai tác Phật tổ,” là đời sau thì có thể thành Phật, làm Tổ.

 

Do đó, người chân chánh tham Thiền tức là người chân chánh niệm Phật, người chân chánh niệm Phật cũng chính là người chân chánh tham Thiền. Nói sâu một chút nữa, thì người chân chánh trì Giới chính là người chân chánh tham Thiền, mà người chân chánh tham Thiền cũng là người chân chánh trì Giới. Cũng có thể nói rằng, người chân chánh giảng Kinh, thuyết Pháp, tức là người thật sự vì giảng Kinh mà giảng Kinh, thì cũng là người chân chánh tham Thiền.

 

Đại Sư Vĩnh-Gia trong cuốn Chứng Đạo Ca có nói rằng:

 

Tông diệc thông,

Thuyết diệc thôn,

Định, Huệ viên minh bất trệ Không.”

 

Nghĩa là một kẻ vừa biết tham Thiền lại vừa biết giảng Kinh thì đó tức là “tông, thuyết đều thông.” Nói sâu một chút nữa, thì người chân chánh trì Chú, chân chánh tu Mật Tông, cũng là người chân chánh tham Thiền.

 

Vì lẽ trên, tuy nói Thiền, Giáo, Luật, Mật, Tịnh là năm pháp môn, nhưng nếu xét đến ngọn nguồn thì chỉ là một, không phải là sai khác. Nếu giảng sâu thêm chút nữa thì ngay cả “một” cũng chẳng còn, thì làm gì mà có “năm”? Người chân chánh học Phật Pháp phải hiểu điểm này cho rõ ràng.

 

Những kẻ có cái nhìn phân chia tông phái cho rằng Pháp môn Niệm Phật là cao nhất, còn tham Thiền là không đúng; hoặc giả có người nói Tham Thiền là pháp cao nhất, còn Niệm Phật là sai lầm--đó tức là vì họ chưa hiểu rõ Phật Pháp.

 

Phải biết rằng tất cả đều là Phật Pháp, đều là “bất khả đắc,” không thể nắm bắt được. Đã “không có pháp gì có thể chứng đắc được,” thì hà tấc phải chấp trước thêm những thứ không nên chấp trước, hà tấc đương không có chuyện lại tìm thêm chuyện, hoặc gây ra chuyện?

 

Nếu bạn thật sự hiểu rõ Pháp, thì “không có pháp gì có thể chứng đắc được.” Song le, đối với những người không hiểu Phật Pháp mà các vị nói rằng cái gì cũng hoàn toàn không có cả thì họ sẽ thất vọng. Do đó Phật mới “thí Quyền Pháp (ban bố giáo pháp Quyền biến) là vì muốn nói Thực Pháp (Pháp chân thật); nói Quyền Trí (trí quyền biến) là vì muốn nói Thục Trí (trí chân thật).

 

Vậy Thực Trí là gì? Thực Trí là một thứ “quy vô sở đắc,” trở về lại chỗ không chứng đắc. Thứ tướng chân thật, không có hình tướng, nhưng mà chẳng phải là không hình tướng, mới chính là trí tuệ chân thật vậy!

Return to homepage | Top of page