Vietnamese|English

 

Lòng Người Chẳng Thể Một Ngày Không Vui!  

Hòa Thượng Tuyên Hóa

   

Tri Túc Thường Lạc

 

Quý vị Thiện Tri Thức! Happy New Year! Trước hết, tôi xin chúc quý vị năm mới được an vui, hạnh phúc!

Chúng ta nói “Năm mới vui vẻ,” vậy thì năm nào cũng vui vẻ chăng? Chúng ta nên năm nào cũng vui vẻ, tháng nào cũng vui vẻ, và ngày nào cũng vui vẻ -- từng giờ từng phút, lúc nào chúng ta cũng nên vui vẻ, lạc quan! Vì sao chúng ta nên vui vẻ? Chúng ta vui không phải vì được thưởng thức các món ăn ngon, không phải vì được mặc áo quần lộng lẫy, không phải vì sắm được chiếc xe hơi hào nhoáng nhất, và cũng không phải vì được ở trong một ngôi nhà nguy nga tráng lệ.

 

Chúng ta nên vui vẻ như thế nào? Ngay trong tự tánh của chính mình, chúng ta phải luôn luôn “tri túc,” phải tự biết là mình hiện được đầy đủ. Có câu:

“Tri túc thường lạc,

Năng nhẫn tự an.”

(Biết đủ, luôn vui,

Nhẫn được, tất yên.)

 

“Tri túc, thường túc”-- “biết đủ,” tất luôn luôn được đầy đủ. Trong từng giây từng khắc, chúng ta nên thường xuyên “biết đủ.” So với loài vật thì con người có trí tuệ, có linh tri linh giác hơn. Chúng ta hơn hẳn loài vật về mọi phương diện; vì thế, chúng ta nên “biết đủ,” nên hài lòng với những gì mình hiện có. Hễ “biết đủ” thì sẽ được an vui, thanh thản, không phiền não. Do đó, không phải Tết đến thì mới vui tươi mà là trong từng giây từng khắc, lúc nào chúng ta cũng nên “happy,” vui sống, chớ phiền não. Được vậy thì chúng ta mới có thể:

 

“Tài bồi tâm thượng địa,

Hàm dưỡng tánh trung thiên.”

(Vun bồi mảnh đất tâm linh,

Nuôi dưỡng bầu trời bản tánh.)

 

Nếu quý vi. có thể làm cho tâm địa được quang minh, thiên tánh được ngời sáng, thì thứ ánh sáng này chính là hào quang của Phật. Tại sao ở chúng ta không thấy hiển xuất hào quang này? Là vì chúng ta chưa “tài bồi tâm thượng địa, hàm dưỡng tánh trung thiên” một cách chân chính. Cho nên, theo đạo Phật, nếu quý vị luôn luôn vui vẻ, an lạc, tức là quý vị đang tu hành vậy!

 

Trời Quang, Mây Tạnh, Cây Cỏ Hân Hoan

 

Trong Thái Căn Đàm (sách bàn về gốc rễ đạo đức) có câu:

 

“Quang phong tế nguyệt,

Thảo mộc hân hân.”

(Trời quang, mây tạnh,

Cây cỏ hân hoan.)

 

Nghĩa là bầu trời quang đãng và rất ít mây, cho nên cỏ cây đều tươi tốt và như có vẻ hân hoan.

 

Còn khi mưa to, gió lớn thì sao? Hễ trời nổi cơn thịnh nộ, tất có mưa to. Mưa tuôn xối xả ví như trời khóc sướt mướt -- trời ở trên đó cũng buồn vậy. “Gió lớn” tức là gió thổi mạnh, trời nổi cơn giông bão. Khi cơn giông bão này kéo tới, thì đừng nói gì con người, ngay cả loài chim cũng đều thiểu não, kém vui; nên nói:

 

“Quang phong tế nguyệt,

Thảo mộc hân hân,

Nộ vũ tật phong,

Cầm điểu thích thích.

Cố thiên địa bất khả nhất nhật vô hòa khí,

Nhân tâm bất khả nhất nhật vô hỷ thần.”

 

(Trời quang, mây tạnh,

Cây cỏ hân hoan.

Mưa to, gió lớn,

Chim chóc u sầu.

Cho nên, trời đất chẳng thể một ngày không hòa khí,

Lòng người chẳng thể một ngày thiếu sắc vui.)

 

Trời đất chẳng thể một ngày không hòa khí.” Khi trời đổ mưa tầm tã, giông gió ùn ùn nổi lên, tức là trời và đất đang bất hòa. Chữ “hòa” này ám chỉ ngọn gió ôn hòa, ấm áp, cái khí vận may mắn, tốt lành.

 

“Lòng người chẳng thể một ngày thiếu sắc vui.” Trong từng giây từng khắc, lúc nào chúng ta cũng nên vui vẻ, lạc quan. Chúng ta nên học theo gương của Di Lặc Bồ Tát – dù mọi người đối xữ với Ngài như thế nào đi nữa, Ngài vẫn không sanh lòng phiền não!

 

Ngài nói rằng: “Già khờ mặc áo vá. Ta là một lão già khờ khạo, ngốc nghếch, thiếu hiểu  biết; và mặc toàn những áo quần đụp vá lôi thôi. Cơm lạt đầy một bụng. Ta ăn uống rất đạm bạc miễn sao no bụng là được .” Vì vậy mà Ngài có cái bụng thật to và Ngài thường hay vỗ vỗ vào bụng, nói: ”Coi nè, ta no căng bụng rồi!”

 

“Đụp vá che đỡ lạnh. Áo quần sờn rách thì ta vá lại rồi mặc tiếp; có thêm mấy mảnh vá mặc càng thêm ấm nữa là khác! Vạn sự để tùy duyên. Có chuyện gì xảy đến ư? Chuyện đến thì phải đối phó thôi! Chuyện qua rồi ư? Chuyện đã qua thì cho qua luôn, ta lại được yên tĩnh. Mọi sự đều tùy theo nhân duyên mà kết thúc.

 

Hễ ai chửi Già khờ, Già khờ chỉ đáp: “Tốt!” Nếu có kẻ mắng nhiếc ta “Lão quái vật! Lão già đáng chết!” thì ta, lão già ngốc nghếch này, chỉ lẩm bẩm: ”Tốt, tốt, tốt! Tốt lắm!” “Hễ ai đánh Già khờ, Già khờ lăn ra ngủ.” Nếu có người đánh ta ư? Ngươi muốn đánh ta, thì ta nằm lăn ra tại chỗ cho ngươi đánh, như ta đang ngủ say vậy!

 

“Khạc nhổ nơi măt Già, để nó tự nhiên khô.” Ngươi nhổ nước bọt vào mặt ta, thì ta để mặc cho nó tự khô chứ cũng chẳng lau chùi làm gì! Vì sao ư? Già này đở tốn công. Bởi vì như thế thì ta khỏi phải nhọc công tốn sức để rữa mặt, mà ngươi cũng không phiền não! Ngươi nhổ vào mặt ta, mà ta lại không phản ứng , không ăn miếng trả miếng, ắt hẳn ngươi cũng sẽ chẳng tức tối, bực bội!

 

“Ba La Mật như vậy, là ngọc báu nhiệm mầu. Đa số người đời không biết cách sử dụng pháp Ba La Mật, phương pháp “đến bờ bên kia” này. Pháp Ba La Mật chính là một sự kỳ diệu trong những sự kỳ diệu, một báu vật trong số các báu vật; cho nên, nếu biết đưọc tin này, lo gì Đạo chẳng xong?” Nếu quý vị lãnh hội đưọc đạo lý này, biết được tin tức này, thì làm sao mà quý vị chẳng thành Đạo được chứ?  Chắc chắn quý vị sẽ thành tựu được Đạo quả!

 

Thành Tâm Tụng Tiêu Tai Kiết Tường Thần Chú

 

Vào mồng một Tết, mọi người hãy thành tâm tụng Thần Chú Tiêu Tai Kiết Tường:

 

Nam mô. Tam mãn đa. Mẫu đà nẫm. A bát ra để. Hạ đa xá. Ta nản nẫm. Đát điệt tha. Án. Khư khư. Khư hê. Khư hê. Hồng hồng. Nhập phạ ra. Nhập phạ ra. Bát ra nhập phạ ra. Bát ra nhập phạ ra. Để sắc sá. Để sắc sá. Sắc trí rị. Sắc trí rị. Ta phấn tra. Ta phấn tra. Phiến để ca. Thất rị duệ. Ta phạ ha”

 

Nếu quý vị chuyên tâm tụng niệm, thì chắc chắn sẽ có được sự cảm ứng bất khả tư nghị. Có câu: “Cảm ứng Đạo giao” -- thì quý vị cũng có thể đạt được cảnh giới này.

 

Tại sao chúng ta cần phải tụng Tiêu Tai Kiết Tường Thần Chú? Chúng ta tụng chú này nhằm giải trừ tai nạn cho toàn thế giới, toàn nhân loại, và khiến cho tất cả đều được may mắn. Đây chính là động cơ thúc đẩy Vạn Phật Thánh Thành tổ chức Pháp Hội Tiêu Tai Kiết Tường. Nói tóm lại, chúng ta tụng thần chú này là để cứu giúp chúng sanh thoát khỏi bể khổ chứ không phải vì ý đồ gì khác.

 

Có một số đạo tràng, tổ chức bất kỳ Pháp Hội nào họ cũng nhất định phải tuyên truyền, tìm kiếm một vị “công đức chủ” (người xuất tiền để làm việc công đức). Song le, Vạn Phật Thánh Thành chúng ta thì khác hẳn -- từ trước tới nay, bất cứ Pháp Hội nào do chúng ta tổ chức cũng đều không có “công đức chủ” mà chỉ có “chủ công đức” thôi! Thế nào gọi là “chủ công đức”? Tức là Vạn Phật Thánh Thành chủ trì công đức này, sau đó hồi hướng công đức ấy cho tất cả nhân loại trên toàn thế giới.

 

Chúng ta hãy vì lợi ích của toàn thể nhân loại mà thành tâm thành ý tụng Tiêu Tai Kiết Tường Thần Chú chứ đừng vì vỏn vẹn mấy chục người ở Vạn Phật Thánh Thành này mà thôi! Pháp Hội này thì “đại nhi vô ngoại” – không một chúng sanh nào có thể vượt ra ngoài Pháp Hội này. Dù là người tin Phật hay không tin Phật, dù là người tốt hay người xấu, chúng ta cũng đều hồi hướng cho họ, giúp họ đưọc xa lìa khổ não hưởng sự an lành.

 

Tổ chức những Pháp Hội như thế này, chúng ta hoàn toàn không mong cầu tiền bạc hay bất kỳ một sự đền đáp nào cả. Chúng ta chỉ làm tròn bổn phận của người tu Đạo – cũng có thể nói là làm tròn thiên chức -- cầu xin cho tất cả chúng sanh đều được an lạc, tai qua nạn khỏi. Song, nếu không làm một cách nghiêm túc thì sẽ mất đi ý nghĩa chân chính; do đó, mọi người phải hết sức thành khẩn, thiết tha tụng chú, để chư Phật và chư Bồ Tát đều phải động lòng thương xót chúng sanh chúng ta mà đại phát từ bi tâm, khiến cho tai ương giảm nhẹ bớt, hoặc khiến cho nạn lớn thì hóa thành nhỏ và nạn nhỏ thì được tiêu tan. Chúng ta vì toàn thể nhân loại mà dốc hết sức lực để cầu nguyện, xin cho mọi tai ương đều tiêu trừ, vạn sự đều may mắn – đây là một công việc rất có giá trị!

 

Chúng ta nhờ một đạo tràng ưu việt như Vạn Phật Thánh Thành giúp giải trừ tai nạn cho toàn thế giới và toàn thể nhân loại thì thật là lý tưởng vô cùng. Nếu không có địa điểm thuận lợi này, dẫu muốn làm việc công đức cũng không có nơi có chỗ để mà làm!

 

Vì vậy, Vạn Phật Thánh Thành quy định là hàng năm, cứ vào đêm trừ tịch (30 tháng chạp âm lịch) thì làm lễ “sái tịnh” để thanh tịnh đàn tràng, và sáng mồng một Tết thì cử hành lễ tụng niệm Tiêu Tai Kiết Tường Thần Chú. Vạn Phật Thánh Thành làm “công đức chủ,” cũng có nghĩa là Vạn Phật Thánh Thành chủ động hồi hướng công đức này cho tất cả chúng sanh trên toàn thế giới.

 

Quý vị, Được tham gia Pháp Hội này là một điều vinh dự và may mắn biết bao! Mọi người hãy hăng hái, thành tâm mà tụng niệm, không nên làm lấy lệ xong chuyện, hoặc trốn việc cho nhàn thân. Tất cả hãy đoàn kết, một lòng cùng nhau tụng niệm để cứu giúp chúng sanh! Hãy niệm, niệm, niệm!

 

Bố thí, trì Giới, nhẫn nhục – nhân tinh tấn;

Thiền na, Bát Nhã, thệ nguyện -- quả Bồ Đề.

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang