Vietnamese|English

Ngữ Lục

Hòa Thượng Tuyên Hóa

                                   5. Nhân Quả, Sám Hối & Chuyển Hóa

 

 

·       "Không thể cầm nắm được nghiệp." Chúng ta bị nghiệp dẫn dắt nên sanh ra ở thế gian này để chịu theo nghiệp báo đời tiền kiếp của mình. Trong quá khứ chúng ta tạo nghiệp không đồng, nên hôm nay thọ nhận những quả báo khác biệt. Nên nói: "Lưới nghiệp bủa vây chằng chịt."

 

·       Tiếng Hán, chữ "nhục" (,nghĩa là thịt) gồm có một kẻ bị ăn và một kẻ đang ăn. Kẻ đang ăn thì ở phía ngoài và vẫn còn là người. Kẻ bị ăn thì đã biến thành loài vật. Kẻ đang ăn và kẻ bị ăn có liên hệ kết oán thù với nhau, không thể hóa giải được; họ cứ đời đời kiếp kiếp giết hại lẫn nhau.

 

·       Nếu thực sự muốn giải độc cho thế giới thì mọi người phải ăn chay, chớ nên ăn thịt.

 

·       Người xưa nói: "Người quân tử tự tạo mạng." Những người đạo đức, chánh nhân quân tử, có thể cải đổi vận mạng của họ, vượt ra ngoài vòng số mạng.

 

     Tại sao có sự không tốt lành? Chỉ vì tâm không tốt lành. Trồng nhân ác thì đương nhiên phải gặt quả báo xấu ác. Nếu có thể sửa tánh ác, làm việc thiện, thì điểm lành sẽ đến và điểm ác sẽ xa dần.

 

·       Thói xấu khó mà bỏ được; song, nếu bỏ được thì là người thật có Ðịnh Lực.

 

·       "Kẻ thấy lỗi của ta là Thầy ta." Người nói ra lỗi của chúng ta tức là bậc Thiện Tri Thức của chúng ta ; vì thế, phải nên cảm ơn, chớ sanh tâm oán thù.

 

·       Tâm cung kính có thể biến cải tánh cương cường thành tánh dịu dàng, hiền từ.

 

      "Lễ Phật" tức là lễ tự tánh Phật--lễ bái ông Phật trong tự tánh của mình. Tương lai thành Phật tức là tự tánh mình thành Phật.

 

·       Tại sao chúng ta có nghiệp ma ? Vì trong đời quá khứ chúng ta không chịu nghe lời dạy bảo, khuyên răn của chư vị Thiện Tri Thức, cứ mãi chạy theo vọng tưởng, tạo nên nghiệp ác, thế nên đời này thường bị nghiệp ma ràng buộc, mọi việc đều không vừa ý, mãn nguyện.

 

                                                           6. Giáo Dục

·       Hiện tại, người người đi học chỉ vì danh lợi. Cách phát âm hai chữ minh lý ( ) và danh lợi ( ) trong tiếng Trung Hoa gần giống nhau, nhưng ý nghĩa thì lại khác nhau đến mười vạn tám ngàn dặm!

 

·       Trẻ em như cây  non đang lớn--chạc cây mọc ra um tùm, cần phải được cắt tỉa thì tương lai mới trở thành vật liệu hữu ích được.

 

·       Các bạn trẻ! Các bạn có biết căn bản làm người là gì không ? Ðó là tá đức tánh hiếu, để, trung , tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ.

 

·       Tại sao hiện nay trên thế giới đầy dẫy những tội lỗi do thanh thiếu niên gây ra? Vì những người làm cha mẹ chỉ sanh con chứ không chăm sóc, dạy dỗ!

 

·       Tâm tham của chúng ta là cái hố không đáy--cao hơn trời, dày hơn đất, sâu hơn biển cả, mãi mãi không thể lấp đầy.

 

·       Người không đạo đức thật là kẻ nghèo hèn.

 

·       Nếu có người cầu Pháp nơi tôi, tôi sẽ bảo người ấy rằng phải nên ăn ít, mặc ít, ngủ ít một chút ; vì :

 

                                       " Mặc ít thì tăng phước,

                                            Ăn ít thì tăng thọ,

                                           Ngủ ít thì tăng lộc,"

 

·       Con người sống không phải vì miếng ăn, mà sống để làm lợi ích cho xã hội, ban phước đức cho nhân dân, hỗ trợ cho thế giới. Người người phải : "Thay Trời đem lòng tư bi giáo hóa chúng sanh. Một lòng trung thành vì nước, cứu dân."

 

·       Ðời tôi, không khi nào bân rộn vì mình, không bao giờ để ý tới bọc thịt thối này.

 

·       Tại sao thế giới càng ngày càng băng hoại ? Vì ai ai cũng tranh--tranh danh , tranh lợi, tranh quyền, tranh địa vị, và nghiêm trọng nhất là tranh sắt dục.

 

·       Tôi muốn xin một món quà lớn nhất của quý vị. Ðó là tánh nóng giận, si mê, những phiền não và lòng sân hận của quý vị.

 

·       "Thiên tai" không phải là thiên nhiên gây tai nạn hay thiên nhiên gặp tai nạn, mà chính là tai họa nhân loại chúng ta phải chịu. Tai họa của con người là do chúng ta tự tạo ra rồi tự chuốc lấy.

 

·       Muốn phát triển Phật Giáo, chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Theo ý tôi, muốn phát triển Phật Giáo, trước nhất phải bắt đầu từ nền giáo dục.

 

·       Nếu bắt đầu với giáo dục thì trẻ em sẽ hiểu rõ Phật Giáo; đến khi lớn lên thì tự nhiên các em sẽ làm cho Phật Giáo phát triển rộng lớn.

 

·       Làm việc ma tức là ma. Làm việc người tức là người. Làm việc Phật tức là Phật.

 

                                    7. Ðạo Phật & Phật Pháp

 

·       Tông chỉ của Phật Giáo là "mọi người ai cũng có thể thành Phật."

 

     Chúng sanh trong hiện tại là cha mẹ của chúng ta thuở quá khứ, là chư Phật trong tương lai. Nếu đối với chúng sanh mà khởi tâm sân hận tức là sân hận với cha mẹ và chư Phật, trở thành  người con ngỗ nghịch bất hiếu.

 

·       Tôi gọi đạo Phật là đạo của chúng sanh, vì ai ai cũng không chạy ra khỏi hư không, Pháp Giới, ai ai cũng là chúng sanh. Thế nên đạo Phật là đạo học của tất cả chúng sanh.

 

·       Tôi cũng gọi đạo Phật là đạo của con người, vì mọi người đều có tư cách thành Phật. Chỉ cần chuyên nhất tu hành thì cuối cùng chắc chắn ai ai cũng sẽ thành Phật.

 

·       Tôi lại gọi đạo Phật là đạo của tâm, vì mọi người đều có tâm. Tu hành tức là dẹp trừ vọng tâm và lưu giữ chân tâm--có vọng tâm là phàm phu, có chân tâm là Phật.

 

·       Dâm dục là nguồn gốc của sanh tử. Nếu không đoạn dâm dục thì muốn sanh lên trời cũng không được, huống hồ là muốn chứng Ðạo Bồ Ðề vô thượng? Vì vậy, nếu muốn tu phép Thiền Ðịnh Tam Ma Ðề, muốn vượt khỏi biển sanh tử khổ đau, thì trước hết phải vượt qua cửa ải này.

 

·       Muốn phát tâm Bồ Ðề, nhất định phải nghe và học Phật Pháp cho nhiều. Khi hiểu rõ Phật Pháp rồi thì tự nhiên sẽ phát tâm Bồ Ðề.

 

·       Ðạo Phật bao trùm khắp hư không, Pháp Giới. Tất cả chúng sanh đều đầy đủ Phật tánh, đều có thể thành Phật.

 

Hiện tại nếu chư vị chưa tin tưởng Phật Pháp thì tương lai sẽ tin tưởng. Nếu tương lai vẫn chưa tin tưởng Phật Pháp thì kiếp sau sẽ tin tưởng Phật Pháp mà chắc chắn sẽ thành Phật nữa.

 

·       Chú Thủ-Lăng-Nghiêm là vua trong các Chú, cũng là bài chú dài nhất. Bài chú này rất quang trọng đối với sự thịnh suy của Phật Giáo. Trên thế giới, nếu còn người trì tụng Chú Thủ-Lăng-Nghiêm thì Chánh Pháp sẽ còn tồn tại. Nếu không còn người nào trì tụng Chú Thủ-Lăng-Nghiêm thì sẽ không còn Chánh Pháp.

 

     Chú Thủ-Lăng-Nghiêm là thần chú do hóa thân của Như-Lai từ ánh quang minh trên đảnh Ðức Phật tuyên thuyết--thế nên diệu dụng không thể nghĩ bàn, mỗi chữ đều hàm chứa biết bao diệu dụng thâm sâu.

 

·       Thời Mạt Pháp, tất cả thiên ma ngoại đạo, lỵ, mỵ, vọng, lượng, yêu quái núi sông, v.v... sợ nhất là Chú Thủ-Lăng-Nghiêm. Chú Thủ-Lăng-Nghiêm là thần chú "phá tà hiển chánh."

 

·       Thời Chánh Pháp, người người đều muốn tu hành. Trong thời Mạt Pháp, ai ai cũng đều không tu hành. Nếu mọi người đều tu hành thì Mạt Pháp biến thành Chánh Pháp.

 

·       "Phật Pháp" là gì? Nói vắn tắt, Phật Pháp là chìa khóa. Hiện tại giảng Kinh, tức là giảng về "chiếc chìa khóa" này.Hiện tại thuyết Pháp, tức là thuyết về "chiếc chìa khóa" này. Ðây là "chìa khóa" trí huệ mở tung "ống khóa" vô minh.

 

·       Phật Pháp vẫn còn tại thế gian. Nếu chúng ta có thể dõng mãnh vượt ra khỏi dòng thác điên đảo, phát tâm Bồ Ðề rộng lớn, chí thành khẩn thiết mà tu trì Phật Pháp, thì vẫn  còn có cơ hội vượt thoát ra khỏi thế giới Ta-Bà. Bằng ngược lại, chúng ta cứ xoay chuyển trong sáu đường không ngưng nghỉ, vĩnh viễn không thể thoát khỏi khổ nạn trong cõi này.

 

 

                                                                                                      (còn tiếp)  

Trở về trang nhà