![]() ![]() |
|
Vietnamese|English
Chân Thật Tu Hành, Chớ Buông Lung Hòa
Thượng Tuyên Hóa Kim
Sơn Thánh Tự , trước kia được gọi là Phật Giáo Giảng đường
và tọa lạc tại tầng lầu thứ tư trong một chung cư thuộc khu
phố Chinatown San Francisco, vốn do Tổng Hội Pháp Giới Phật Giáo
kiến lập. Khóa tu mùa hè đầu tiên được tổ chức tại đây
năm 1968. Lúc ấy có rất nhiều người từ Seattle đến tham gia
khóa tu học 96 ngày ấy. Chương trình học tập rất bận rộn,
hằng ngày không có giờ nghỉ. Chỉ có ngày Thứ Bảy là được
nghỉ buổi chiều để giặt giũ, hoặc giải quyết những công
việc riêng tư. Trong
khóa tu học ấy, tôi giảng Kinh Lăng Nghiêm và dự trù có thể
giảng xong trước ngày mãn khóa. Ban đầu thì mỗi ngày thuyết
giảng một lần, nhưng được một thời gian thì tôi nhận thấy
là sẽ không kịp thời hạn nên tăng lên thành mỗi ngày giảng
hai lần. Dần dần lại ngại rằng không thể giảng xong nên tôi
phải tăng thành ba lần mỗi ngày; và cuối cùng thì thành ra
mỗi ngày giảng bốn lần. Cứ như thế mà trong khóa hè ấy cũng
giảng xong bộ Kinh Lăng Nghiêm, đem công đức viên mãn hồi hướng
cho tất cả chúng sanh. Sau
khi giảng xong Kinh Lăng Nghiêm, có năm thanh niên nam nữ người
Mỹ xin xuất gia. Ðó
là những người Mỹ đầu tiên xuất gia và thọ Cụ Túc
Giới--ba vị Tỳ-kheo và hai vị Tỳ-kheo-ni. Về
sau, mỗi năm đều có khóa tu học mùa hè. Rất nhiều người
tới học hỏi Phật Pháp và cũng có nhiều người xuất gia thành
Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni. Tuy nhân số không nhều, song đối với Chùa
Kim Sơn vốn chú trọng phẩm chất chứ không chú trọng số lượng,
chỉ cần chân thật tu hành và nghiên cứu Phật Pháp, thì một
người cũng không phải là ít, hà huống là nào phải chỉ có
một hoặc hai người thôi đâu? Hằng
tháng, Chùa Kim Sơn phát hành một tập nguyệt san song ngữ
Anh-Hoa--Vajra Bodhi Sea (Kim Cang Bồ Ðề Hải). Tập nguyệt san này
chuyên đăng yếu nghĩa Phật Pháp để cho người Tây phương có
thể am tường nguồn gốc của đạo Phật đồng thời có được
sự nhận thức đúng đắn về Phật Pháp, để họ không còn cho
rằng Phật Giáo là mê tín, sùng bái ngẫu-tượng, tiêu cực, bi
quan, hay là "ký sinh trùng" của xã hội nữa. Tập
nguyệt san này cho người ta biết Phật Giáo là tự do, bình đẳng,
mà mục tiêu là đề xướng thế giới hòa bình và hết thảy
mọi người đều là đệ tử của Phật, tuyệt đối không có
sự giới hạn về chủng tộc, quốc tịch hay địa giới. Phật
Giáo từ khi có lịch sử đến nay chưa hề gây ra chiến tranh,
bởi vì giới-điều đầu tiên trong Giới Luật nhà Phật là Không
Sát Sanh--chẳng những không giết người mà ngay cả động vật
cũng không sát hại, trái lại còn phóng sanh và bảo vệ mọi loài
động vật--nhờ vậy mà không hề gây ra chiến tranh. Chùa
Kim Sơn cũng như nơi "đãi cát làm vàng" --nếu các vị là
"vàng," Thì khi tới Chùa Kim Sơn các vị sẽ cảm thấy nơi
đây như là nhà của các vị vậy. Ở đây, mọi người không nói
chuyện nên rất thuận tiện để đọc sách, ngày ngày nghiên
cứu Phật Pháp, Chẳng bị ai quấy rầy, thật là một môi trường
lý tưởng. Người Mỹ tuy nhiều, song có được bao nhiêu người
chân chánh phát tâm tới đây để nghiên cứu Phật Pháp, nghe
Kinh học Pháp? Do đó, việc thành Phật là tùy thuộc ở cá nhân
chứ không phải ở tập thể. Trên thế giới này, cái gì ít đều
quý cả. Số người nghiên cứu Phật Pháp ở Chùa Kim Sơn tuy không
nhiều, song đối với thế giới này thì như thế là quý báu
nhất rồi! Trong tương lai, khi các vị đã thông suốt Phật Pháp
rồi, các vị có thế đi khắp nơi hoằng dương Phật Pháp, lợi
ích chúng sanh, khiến mọi chúng sanh sớm thành Phật Ðạo--đó là
điều tôi kỳ vọng ở các vị! Trong
khóa học tu học mùa hè kỳ này, mọi người cần phải biết quý
trọng thời giờ, đừng để lãng phí. Có câu rằng:
Một tấc thời gian: một tấc vàng,
Tấc vàng khó chuộc tấc thời gian. Cho
nên, thời giờ là quý giá nhất, quan trọng nhất. Các vị đến
tham gia khóa tu học mùa hè năm nay hãy nỗ lực học hỏi Phật
Pháp, chớ nên để thời giờ trôi qua một cách vô ích--các vị
nhất định phải học cho được đôi chút đạo lý chân chánh. Có
một việc mà tôi muốn nói với các vị. Thật sự thì tôi không
muốn nói ra, song bây giờ thì tôi không thể không nói. Việc gì
ư? Là người xuất gia thì các vị nhất định phải biết tự
trọng--không nên coi mình quá thấp hèn, song cũng không được
cống cao ngã mạn. Lúc nào cũng phản tỉnh và tự kiểm
thảo--hể có làm lỗi lầm gì sửa đổi ngay, nếu không có
lỗi thì phải tiến tu; tuyệt đối không được cẩu thả hoặc
buông lung, phóng dật. Một
khi các vị đã là đệ tử xuất gia của tôi, hễ tôi thấy
lỗi lầm gì của các vị thì tôi nhất định sẽ nói ra để các
vị biết mà sửa đổi. Nếu tôi không nói ra, thì tôi thật có
lỗi với các vị. Sau khi tôi đã nói ra những điều mình thấy
rồi, thì các vị nghe hay không, sửa đổi hay chăng, đó là
chuyện của các vị. Tôi chỉ làm tròn nhiệm vụ người Thầy,
không hổ thẹn với lương tâm là đủ.Các vị chớ nên để đến
khi đọa địa ngục rồi mới oán trách Sư Phụ: "Ôi! Tại
sao lúc đầu Sư Phụ không dạy tôi nghiêm hơn một chút? Nếu
quả Thầy dạy tôi kỹ hơn, thì làm sao tôi bị đọa địa
ngục được chứ?" Nay
tôi đã nói ra điều mà tôi muốn nói rồi, các vị xuất gia
phải ghi nhớ: Các vị không được quấy rầy hoặc can thiệp vào
sự tự do của kẻ khác, và cũng đừng làm ảnh hưởng đến hành
động của họ. Nếu bản thân mình không muốn tu hành thì thôi,
đừng làm trở ngại sự tu hành của người khác; mình không trì
Giới, nhưng đừng cản trở người khác trì Giới; mình không tu
tập đức hạnh, thì chớ chướng ngại sự tu tập đức hạnh
của người khác. Người nào có tư tưởng và hành vi như trên,
thì nhất định phải sửa chữa, "đổi ác thành thiện"
ngay. Người xuất gia thì từng giây từng phút đều phải tự
kiểm soát chính mình--mỗi lời nói, mỗi việc làm đều phải
luôn luôn đúng theo Giới Luật. các vị phải nghiêm chỉnh, không
được phóng túng, vô kỷ luật; không được muốn gì thì làm
nấy. Có câu:
Vô quy củ bất năng thành phương viên.
(Không có khuôn phép thì chẳng thể thành vuông tròn) Do
đó khi Ðức Phật sắp nhập Niết Bàn, Ngài dạy Tôn-giả A Nan:
"Hãy lấy Giới Luật làm Thầy!" Ðó chính là điều mà
người xuất gia phải ghi lòng tạc dạ. Khi
chúng ta ăn cơm thì phải nhớ Tam Niệm, Ngũ Quán; bởi:
Thí
chủ nhất lạp mễ,
Trọng như Tu Di sơn,
Thực liễu bất tu hành,
Bì
mao đái giác hoàn.
(Một hạt gạo thí-chủ,
Nặng bằng núi Tu Di,
Ăn rồi chẳng tu trì,
Mang
lông, đội sừng trả.) Thật
đáng sợ và nguy hiểm như vậy đấy các vị ạ ! Ðó gọi
là "dưới tấm áo cà-sa vuột mất thân người" vậy! Cho
nên, người xuất gia dù ở bất cứ đâu cũng đều phải giữ
vững Giới Luật. Khi chưa dứt được sanh tử, chưa đoạn được
tâm dâm dục, thì chúng ta không lúc nào được biếng nhác, buông
lung, phóng túng. Ðức Phổ Hiền Bồ Tát dạy rằng :
"Một
ngày đã hết, mạng cũng giảm dần,
Như cá cạn nước, thử hỏi vui gì ?
Ðại chúng ! Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt,
Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung !" Người
xuất gia chúng ta phải biết quý trọng từng giây từng phút. Hãy
nhớ rằng :
Một tấc thời gian : một tấc vàng,
Tấc vàng khó chuộc tấc thời gian. Thời
gian quý báu như thế, cho nên chúng ta không được lãng phí.
Mỗi người đều phải dụng công tu hành, phải tinh tấn hơn
nữa, thì mới mong có được sự thành tựu.
Phàm là kẻ dụng công tu hành thì không có thời giờ để
nói chuyện thị phi, chẳng có thời giờ để làm những việc lăng
xăng, làm gián đoạn sự tu hành. Về điểm này. tôi hy vọng
mọi người hãy chú ý. Khi
tôi thấy những người không chịu tu hành thì tôi cảm thấy vô
cùng đau xót. Như thế chẳng phải rằng họ đã không thực hành
thệ nguyện mà họ đã lập lúc ban đầu, khi mới xuất gia tu hành
hay sao ? Những kẻ xuất gia mà "tâm nghĩ một đằng,
miệng nói một nẻo" thì có xứng đáng là Tăng Bảo hay không?
Tôi mong rằng các vị đều biết tự trọng!
|