Bài thơ Ca Ngợi Chư Tăng

do Hoàng Ðế Thuận Trị viết

 

Lai thời hồ đồ khứ thời mê,
Không tại nhân gian tẩu nhất hồi.
Vị tằng sinh ngã thùy thị ngã ?
Sinh ngã chi hậu ngã thị thùy ?
Trưởng đại thành nhân phương thị ngã ?
Hợp nhãn mông lung hựu thị thùy ?
Bất như bất lai diệc bất khứ,
Ký vô hoan hỉ diệc vô bi.

Xưa kia ngôi vua là địa vị mà không biết bao anh hùng hảo hán phải thèm muốn, tranh đoạt hay bỏ mạng để giữ gìn. Kẻ ngồi đặng trên ngôi thiên tử rồi hốt nhiên buông bỏ ngai vàng thì thật khó nghĩ bàn. Thế nhưng vẫn có những vị vua, những hoàng đế ở Trung Hoa cũng như ở Việt Nam đã nhìn suốt chân tướng của nhân sinh, nên đã phủi tay với vinh hoa, xoay lưng với bụi trần, vứt bỏ hoàng bào, để đổi vạt cà sa. Ngay nơi tuyệt đỉnh của quyền qúy danh vọng, bổng phất áo ra đi. Hài lòng với đạm bạc, tự tại giữa vạn duyên. Ðó chính là hình ảnh của Hoàng đế Thuận Trị.

Một phần của bài Thơ ca ngợi chư Tăng, do hoàng đế Thuận Trị viết, được các anh em trong lớp phiên dịch chuyển thành Việt ngữ như sau.

Dịch một:

Lúc tới mịt mù khi đi mê.
Một đời luống uổng thật ê chề!
Chưa từng sinh, hỏi: ai ta đó?
Sau lúc sinh ra ta chính ai?
Khôn lớn thành người nếu là ta.
Nhắm mắt mông lung lại là ai?
Sao bằng không lại cũng chẳng đi.
Sẽ chẳng mừng vui chẳng khổ gì.

Dịch hai:

Sanh đã mù mờ chết càng mê.
Một cuộc đời qua thật uổng ghê!
Khi chưa ra đời là ai thế?
Ðã ra đời rồi lại là ai?
Nếu khi nên người đây là tôi.
Vậy khi đi rồi tôi ai thế?
Chi bằng đừng đến cũng đừng đi.
Thì không mừng rỡ không ai bi.

Dịch ba:

Ðến thì si dại đi lại mê.
Uổng cả cuộc đời sinh tại thế!
Chưa từng sinh ta, ai là ta?
Sinh ta ra rồi, ta là ai?
Lớn lên thành người mới là ta?
Nhắm mắt mù mờ lại là ai?
Chẳng bằng không đến cũng không đi.
Thì chẳng vui sướng chẳng buồn chi.


Trở về trang nhà | Về đầu trang