Chạy Trốn

Thửa xưa tại nước Càn-Ðà-Vệ có một đoàn ca-kịch, nhân vì trong nước phát sanh nạn đói hiểm nghèo, bọn họ mới sửa soạn hành lý ra nước ngoài phô diễn. Ðường đá phải trải qua hòn núi Bà-La-Tân, nghe đồn trong núi có con quỷ la-sát, nó thường ăn thịt người; nhưng đến núi thì trời đã tối, không thể lên chợ được, đoàn hát đành phải ngủ lại đó một đêm.

Trên núi gió nhiều càng lúc càng mạnh, bọn họ phải nhúm lửa để hơ, cả bọn đều nằm ngủ bên đống lửa. Trong bọn có một người phát bịnh nóng lạnh, không chịu được hơi lạnh bên ngoài, bèn lấy một bộ đồ diễn kịch mặc nhưng lại lấy nhầm bộ đồ diễn lớp quỷ la-sát mặc vào, ngồi bên đống lửa hơ ấm.

Sau đó, một người trong bọn thức dậy, ngóc đầu dòm thấy bên đống lửa có người mặc đồ quỷ la-sát ngồi, sớn sát không chịu xem kỹ lưỡng, tưởng là quỷ thật ngồi rình, lập tức ba chân bốn cẳng, cắm đầu chạy một mạch, cả bọn nghe ồn ào đều giật mình thức dậy, không rõ đầu đuôi cũng cắm đầu chạy theo. Bấy giờ người mặc đồ quỷ la-sát thấy cả bọn đồng chạy rất nhanh không hiểu ất giáp gì cũng chạy theo sau lưng bọn họ. Khi bọn chạy trước vừa chạy vừa nhìn lại sau, thấy phía sau có con quỷ la-sát rượt theo rất gấp, kinh hoảng phi thường, bèn gắng sức chạy như điên, không quản chông gai đá sạn, chẳng kể suối sông lạch nguồn, băng chạy trối chết, thân thể cả bọn đều bị thương, tinh thần tán loạn. Bọn họ chạy đến sáng nhìn ngoái lại xem kỹ người mặc đồ quỷ la-sát chạy theo sau không phải là quỷ thật. Cả bọn mới hoàn hồn đồng dừng chân lại.

Chuyện này tỉ dụ:

Chúng sanh ở trong vòng phiền-não buộc ràng, trong rừng ngã-kiến mê muội. Do đây ở trong bản tâm thanh tịnh vọng khởi vô minh, lưu chuyển sanh tử, hằng chịu sự khổ não sợ sệt vô cùng, không phút nào được tự do giải thoát. Nếu như có thể phá trừ được ngã-kiến mê lầm, tiêu hủy được tập khí phiền não, "tâm cuồng vọng nếu hết tức là bồ-đề", thì ngay nơi nhựt dụng hằng ngày, tâm thể chân như, thanh tịnh viên minh, tịch chiếu xưa nay của chúng ta hiển hiện, lại có gì đáng lo sợ hoảng kinh. Chính nghĩa là: "Trong trời đất vốn vô sự, người ngu tự quấy nhiễu mình".

(Trích từ Kinh Bách Dụ, Thích Nữ Như Huyền dịch)

 

Trở về trang nhà