|
|
Vietnamese|English
Lời Cảnh Tỉnh
Sư Cô Chứng
Nghiêm
Sư Cô Chứng Nghiêm
(Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài
Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh
đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó
khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ,
bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân.
Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại
nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh.
Với đại nguyện và tinh thần vì người quên
mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm
ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công
Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi
Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần
khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu
người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã
trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung
ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa
tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist
Compassion Relief Tzu Chi Foundation đã có chi nhánh
tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như
Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon
Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề
nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993.
Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân
kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện
với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.
(tiếp
theo)
Hè gió hiu mát, đông
tuyết rơi.
Lòng không lăng xăng trăm ngàn mối,
Mới là thời tiết tốt nhất đời.
-
Lúc đức Khổng Tử
hơn bảy mươi tuổi ngoài, có lần ngài
ngồi xe đi qua một chỗ nọ, đúng lúc gặp
phải một em bé ngồi bên lề xây một tòa
nhà bằng bùn đất. Ngài Tử Lộ, là một
vị học trò của đức Khổng Tử, hỏi em bé
ấy rằng: "Em kia, em chẳng thấy xe ta
đang đi tới? Sao chẳng mau mau tránh
ra." Em bé ấy an nhiên tự tại ngẩng
đầu lên, đáp rằng: "Í! Từ xưa đến
nay, phải chăng là xe tránh thành, hay là
thành tránh xe?" Ðức Khổng Tử ngồi
trên xe nghe như vậy, vội vã xuống xe,
chấp tay cung kính xá xuống, nói rằng:
"Em bạn trẻ, em đúng là thầy của ta!
Ta tuy đã ngoài bảy mươi, song chẳng nghĩ
tới điểm này. Em làm ta thể hội điều
này, do đó em là thầy của ta." Chu Hy
có nói: Chẳng có việc gì mình
không học, chẳng có lúc nào mình
không học, chẳng có chỗ nào mình
không học.
-
Kinh có kể chuyện: Có
người bị con voi điên rượt chạy trong
rừng. Trong lúc sợ hãi chạy trốn, anh chợt
thấy một cái giếng hoang, với rễ cây đan
thành giây, thòng xuống giếng. Anh liền
thuận tay leo xuống. Tới gần tới đáy, anh
chợt phát hiện có một con rồng độc nằm
cuộn dưới đáy. Rồng ta giương vuốt, há
mồm chờ anh xuống gần. Bốn bên tường
giếng là bốn con rắn độc, cũng phồng mang
muốn cắn. Sợ quá, anh ta lập tức trèo
ngược trở lên. Nào ngờ bên trên một cặp
chuột, con trắng con đen, đang cắn đứt
dần giây leo. Lúc ấy anh ta thật chẳng
biết phải làm sao cho ổn. Ngay lúc nguy cấp
vô cùng như thế, từ trên tàng cây bên
trên miệng giếng, hốt nhiên một giọt mật
từ nơi hoa rớt xuống miệng anh ta. Mùi vị
của giọt mật thật ngọt ngào làm sao! Anh
ta trong phút chốc, mê mẩn với mùi vị,
bỗng quên bẵng mọi chuyện xung quanh, quên
cả việc mau mau tìm cách thoát hiểm.
-
Chúng sinh sống trong
sự nguy hiểm của cái giếng Tam Giới, bị
vô thường (con voi điên) bức bách, ngày
đêm (hai con chuột) mạng sống giảm lần.
Thân thể do đất nước gió lửa tạm bợ
hợp thành này cũng giống như bốn con rắn
độc, sẽ có lúc làm thân thể này tan rã,
mất mạng. Nếu chẳng chịu tìm cách xuất
ly, cứ bị khoái lạc tạm thời (giọt mật
ngọt) của cõi đời làm mê hoặc, lấy cái
giả làm thật, cho cái khổ là sướng, thì
sẽ khó thoát đọa lạc địa ngục (con rồng
độc).
-
"Tôi có một hạt
ngọc, đã lâu bụi bám đầy, ngày kia bụi
hết; quang sinh, sáng soi non sông vạn
cảnh." Chẳng biết kho châu báu trí
huệ của tự tâm, chỉ biết cầu pháp bên
ngoài tâm, đó chính là chẳng có trí
huệ.
-
Ðừng xem bịnh hoạn
đau đớn quá quan trọng, khi xem chúng quá
quan trọng, ta sẽ xem nhẹ chính mình. Khi
xem nhẹ chính mình, ta sẽ không thể siêu
việt được bịnh khổ.
-
Kẻ có sức mạnh lớn
lao là kẻ có khả năng nhẫn nại mọi sự
lăng nhục. Có thể nhẫn nhục là có thể
không khởi ác ý, không nuôi lòng ác, nên
được người tôn kính, và thành tựu mọi
sự.
(còn tiếp)

Trở về
trang nhà | Về đầu trang
|