|
|
Vietnamese|English
Lời Cảnh Tỉnh
Sư Cô Chứng
Nghiêm
Sư Cô Chứng Nghiêm
(Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài
Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh
đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó
khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ,
bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân.
Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại
nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh.
Với đại nguyện và tinh thần vì người quên
mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm
ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công
Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi
Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần
khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu
người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã
trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung
ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa
tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist
Compassion Relief Tzu Chi Foundation đã có chi nhánh
tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như
Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon
Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề
nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993.
Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân
kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện
với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.
(tiếp
theo)
-
Một vị thiền
sư nọ, kết lều tranh một mình khổ tu trong
thâm sơn hoang dã. Ngày ngày thanh tịnh
đạm bạc tu hành. Bửa nọ một tên trộm
tới lều ngài, ngó truớc dòm sau rồi nhè
nhẹ đẩy cửa tiến vào. Ngài vẫn ngồi yên
tham thiền bất động ở phòng trong. Tên
trộm rón rén tìm nơi này lục lạo nơi
kia, song chẳng thấy gì đáng giá để
trộm. Hắn đành lắc đầu, dợm bước, xô
cửa đi ra. Lúc ấy thiền sư từ phòng
trong, chợt thốt rằng: "Bạn ơi! Xin
bạn vui lòng đóng cửa dùm, khi bạn đi
nhé!" Tên trộm ngoái đầu, vô cùng
bực dọc, chửi rằng: "Trong nhà chẳng
có đồ gì đáng để ta lấy, vậy mà còn
bắt ta đóng cửa dùm!" Thiền sư chỉ
thở dài mà nói rằng: "Ðáng tiếc,
đáng tiếc! Ánh trăng long lanh đẹp thế
này, nhưng bạn không thể lấy trộm nó
đặng!"
-
Một bà cụ 74
tuổi hàng ngày sáng sớm tinh sương là ra
đường quét tước, dọn sạch nơi công
cộng. Ai thấy bà, họ cũng vui vẻ thích
thú. Bửa nọ mấy chú thanh niên lân la hỏi
bà năm nay bao nhiêu tuổi. Bà đáp rằng
chỉ mới bốn tuổi. Nghĩ rằng nghe lầm, họ
hỏi lại, song bà vẫn đáp rằng bốn tuổi.
Họ hỏi: "Cụ nay tuổi bảy bốn hay là
tám bốn?" Bà đáp rằng: "Nói về
tuổi tác thì tôi bảy bốn. Nói về làm
người thì tôi chỉ mới bốn tuổi. Ðó là
bởi: "Bảy mươi năm đầu tôi sống
trong mê mờ, chẳng biết đạo lý. Từ khi
hiểu đạo, tới nay chỉ mới bốn năm, tôi
mới cảm nhận sâu xa đạo lý chân chính
làm người, biết rằng mình phải phục vụ
nhân quần, lợi ích chúng sinh. Do đó tôi
mới nói rằng mình chỉ mới bốn tuổi."
Ngày nào mình biết thể hội đạo lý làm
người, phục vụ nhân quần, thì ngày đó
mới chính là ngày sinh nhật của mình.
-
Có một cô
tới chùa nói với tôi rằng: "Thưa sư
cô, hễ con tới chùa tu hành là chồng con
phản đối, khiến con vạn phần khổ
sở." Tôi nói với cô rằng: "Nếu
cô cứ ngày ngày bận rộn chuyện chùa, hết
lạy Phật, nghe kinh; bỏ bê chẳng lo lắng
việc nhà cho vẹn tròn, thì sao chẳng khiến
chồng cô bực dọc, không vui. Chẳng làm
tròn trách nhiệm với gia đình trước, lại
bỏ đi lo giúp đở việc ngoài, hay người
ngoài thì tức là trước sau đảo lộn,
chẳng hợp tình lý. Vì thiếu trí huệ,
giúp bên ngoài trước khi tròn bổn phận
bên trong, nên chồng cô mới phản đối.
Bây giờ cô hãy về nhà, sửa đổi tánh
tình, đối xử ôn hoà nhu thuận với chồng
cô. Ðàn bà đẹp là ở tánh tình ôn nhu,
thành công cũng do ôn nhu hiền lành, làm
tròn bổn phận người vợ người mẹ."
Mình chớ nên yêu cầu người khác cho (làm
theo) mình điều gì, phải nghĩ mình phải
làm gì giúp người khác.
-
Một nơi nọ,
có anh nọ chuyên môn bẫy chim để bán. Khi
chim mắc bẫy, bị thộp cổ, chúng thường
vùng vẫy cố tìm lối thoát. Nếu có ai
muốn ăn chim, thì anh liền bắt chim ra khỏi
lồng, cạo lông, cắt cổ, nấu ngay tại chỗ
để khách thưởng thức. Thật là bất nhẫn
lắm thay. Thường nếu đi ngang qua chỗ ấy,
tôi nhất định sẽ mua hết mấy chú chim
đó. Lúc đầu anh ta bán bảy đồng một
con, sau anh ta tăng giá thành 15 đồng một
con, nhưng tôi cũng mua hết chẳng để sót
con chim nào. Chờ khi xe chạy rồi thì tôi
thả hết mấy chú chim đó đi. Cứ như vậy,
hễ có đủ năng lực là có bao nhiêu chim
tôi cũng mua hết để phóng sinh. Có người
thấy nhiều động vật khác bị bắt, thì
hỏi rằng: Thưa sư cô! Chúng con có thể
mua những động vật ấy về phóng sinh chứ?
Tôi đáp rằng: Ðương nhiên! Song, khi mua,
các con phải mua hết, không được chừa
một con nào cả. Ðồng thời phải xem, những
thứ mình mua về phóng sinh, chúng có đủ
sức sống hay không. Ðó mới là điều quan
trọng nhất.
-
Hiện tại có
nhiều người hiểu rằng phóng sinh là việc
tạo công đức lớn lao, do đó cứ mồng một
và rằm là họ phóng sinh. Họ nói với
những người bán cá rằng, vào rằm và
mồng một, hãy đem cá tới bán cho tụi tôi
làm lễ phóng sinh. Người bán cá mỗi ngày
chỉ bán 50 cân cá, song vì có người đặt
cá như vậy, nên họ bắt thêm 50 cân cá
nữa để bán! Khi cá ra khỏi nước thì
chúng đau đớn vô cùng. Dù biết rằng
mình sẽ đem cá phóng sinh, song bạn có
biết khi cá ra khỏi nước trong khoảnh khắc
thôi, chúng đã đau khổ đến dường nào.
Chỉ cần nhìn cá vùng vẫy là ta đã biết
chúng khổ, hà huống sau khi bị câu lên,
chúng lại bị đưa đi chỗ khác phóng sinh,
thử hỏi mạng sống của chúng mỏng manh
đến dường nào. Phóng sinh phải chăng
biến thành phóng tử. Cứ mỗi năm, khắp
tỉnh không biết ta phải hao phí bao nhiêu
tiền mua cá phóng sinh? Mỗi vị ngư phủ,
không biết đã tạo bao nhiêu sát nghiệp?
Nếu các bạn muốn phóng sinh, tuyệt đối
không nên "đặt hàng", vì
làm vậy là gieo nhân duyên, cơ hội khiến
người buôn tạo nghiệp. Khi bạn thấy
(động vật), sức của bạn có bao nhiêu thì
giúp bấy nhiêu; (nếu đủ sức để mua hết
các động vật), bạn nhất định phải mua
hết để phóng sinh. Ngoài chuyện phóng sinh
các động vật, chim cua rùa cá... mình
phải nghĩ tới những người bịnh khổ, đang
vùng vẫy trong vòng sinh tử. Nếu bạn có
thể giúp họ trị lành bịnh, hết thống
khổ, sống vui vẻ, thì chẳng phải đây mới
thật là phù hợp với ý nghĩa phóng sinh?
-
Năm ngoái có
anh thanh niên được đưa tới bịnh viện
chữa bịnh vì anh bị đụng xe gãy xương
sống, toàn thân chẳng thể động đậy gì
được. Sau khi chẩn đoán các bác sĩ đều
nói rằng họ không có cách gì khôi phục
được công năng hoạt động của chân tay
anh ta. Tuy vậy, các bác sĩ vẫn điều trị
anh ta, các cô y tá và các người tình
nguyện vẫn hết lòng chăm sóc cẩn thận,
khuyến khích anh ta. Tôi cũng thường khích
lệ tinh thần anh ta. Anh có cô cháu gái
cũng hết lòng chăm sóc anh hệt như mẹ
của anh vậy. Trước sự quan tâm của những
người xung quanh như vậy, anh ta dũng cảm
chấp nhận sự thật. Tình thương và sự
tận tâm tận lực giúp đở đã làm anh
khôi phục lại nghị lực và đức tin. Dần
dần hai tay của anh có thể nhúc nhích
động đậy! Do vậy anh phát nguyện rằng:
"Nếu tôi có thể ngồi được trên xe
lăn, tôi nguyện sẽ đi giúp kẻ khác, tôi
muốn làm một người tình nguyện nghĩa vụ
thật vui vẻ."
-
Trải qua một
thời gian nổ lực và phấn đấu, anh đã có
thể ngồi đuợc trên xe lăn. Bấy giờ anh
dự tính sẽ tổ chức một hội nghị về tủy
sống bị tổn thương. Bởi vì anh thể
nghiệm sâu xa nổi đau khổ trong tâm linh
người bịnh, nhất là những người thanh
niên trẻ tuổi. Anh hy vọng rằng những
người tàn phế như anh tổ chức một đoàn
thể để cổ võ khuyến khích những người
tàn phế khác, khiến họ dũng cảm đối
diện với xã hội với nhân quần. Vậy thì
những người tật nguyền sẽ sống một cuộc
đời cũng như những người lành mạnh
khác. Thế rồi chẳng bao lâu do hội Từ Tế
giúp sức, anh đã thành lập hội ấy, với
hơn một trăm hội viên. Anh ta vô cùng
nhiệt thành, một tháng xuất bản một tờ
nguyệt san gởi tới các hội viên.
-
Tuy tay anh ta
đã biến hình chẳng còn linh hoạt để
viết lách như xưa, song anh chẳng vì thế
mà bỏ phế công tác mình muốn làm. Anh đi
hỏi nhờ những vị y sĩ, y tá ở khoa điều
phục tìm cách giúp anh. Với tâm thương
yêu và nhẫn nại, họ đã dạy cho anh dùng
"tay giả" để đánh máy vi tính.
Với tất cả nghị lực, anh đã dụng tâm
học đánh chữ trên máy vi tính. Cứ chầm
chậm từng chữ từng chữ đánh xuống. Vô
cùng gian khổ mới hoàn thành được tờ
báo. Khi tôi nhìn thấy báo, lòng tôi cảm
động vô ngần, khâm phục thay cho sức nhẫn
nại và nghị lực của anh. Do lòng nhiệt
thành tha thiết của anh, đến nay hội viên
càng ngày càng đông.
-
Anh nhận thấy
nhiều hội viên cả ngày chỉ nằm một chỗ,
không thể trở mình, lại cũng chẳng ai
chăm sóc chiếu cố. Do vậy thân thể nằm
yên lâu ngày sinh ghẻ lở. Anh liền phát
nguyện sẽ tìm cách mua giường tự động
chuyển thân người bịnh, để tặng những ai
cần dùng nó. Ðến cuối năm, anh đi bán
xuân liễn, định mua một cái giường giá
hơn sáu vạn (tiền Ðài Loan). Nhưng kết
quả, anh chỉ bán được hơn một vạn. Song
anh vẫn không nản chí! Anh đi từ nhà này
tới nhà khác để lạc quyên cho đủ tiền.
Tiếc thay kết quả chẳng khả quan gì mấy.
Việc này thật khiến cho chúng ta phải cảm
thán. Vì sao những người thân thể lành
lặng thì lại lơ là chẳng làm những việc
mà họ có khả năng làm, những việc mà họ
cần phải làm?
(còn tiếp)

Trở về
trang nhà | Về đầu trang
|