Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation http://www.tzuchi.org đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

(tiếp theo)

   

PHẦN I:

Hiện Tại Là Thời Cơ Tốt Nhất

  • Mỗi ngày đều là lúc để mình bắt đầu đời mới. Mỗi giờ đều là lúc để mình thức tỉnh.

  • Thời gian có thể dùng để hun đúc nhân cách, để thành tựu sự nghiệp, mà cũng có thể dùng để tích lũy công đức.

  • Trên đời, người ta làm đặng bao nhiêu việc thì thọ mạng dài bấy nhiêu. Vì vậy phải cạnh tranh với thời gian, đừng để thời gian trôi qua lãng phí.

  • Ðời người phải vì thiện mà nổ lực, tranh thủ trong từng phút giây.

  • Con người ta thường thường trong lúc tự do tự tại, hay bị những điều dục vọng làm mê muội, khiến cho lãng phí thời giờ mà không chút hay biết.

  • Thời giờ đối với người trí huệ thì quý giá như kim cương, nhưng đối với người ngu si thì hệt như bùn đất, chẳng chút giá trị.

  • Phật dạy: Mạng người ngắn như hơi thở ra vào. Người ta không ai có thể làm chủ sinh mạng, càng không thể làm chủ cái chết để sống mãi trên đời. Nếu sinh mạng đã là vô thường như vậy, mình càng phải biết thương tiếc nó, lợi dụng nó, sung thật nó, khiến cái thân mạng vô thường (nhưng bảo quý này) có thể phát huy ánh sáng chân thiện mỹ (của Phật tánh), chiếu rọi giá trị chân chính của kiếp người.

  • Bởi vì thọ mạng của con người quá ngắn ngủi nên nó mới trân quý. Thật khó mà sinh vào cõi nhân gian này, nên bạn hãy tự hỏi: phải chăng ta đã vì nhân sinh mà cống hiến sức lực của mình; chẳng nên cứ chăm chăm muốn cầu sống lâu.

  • Làm lành thì phải đúng lúc; làm công đức thì cần lâu dài. Như đun nước sôi: nước chưa sôi, chớ tắt lửa. Tắt rồi, nấu lại, mất công vô cùng.

  • Vì sợ tốn thời giờ, do đó bạn đem hết tâm huyết, nghĩ đủ phương pháp để rút ngắn thời gian. Kết quả là bạn lãng phí thời gian nhiều hơn, mà chẳng gì thành công.

  • Ða số người ta mê muội vì tìm kiếm phép lạ, rồi đình trệ chẳng thể tiến bước. Thời gian có lâu hơn, đường có dài hơn nữa, cũng chẳng ích gì. Kế cuộc cũng không gì thành tựu.

  • Một người sống mấy chục năm, thời gian thật sự xử dụng để làm người, và làm việc thì rất ít. Người siêng năng tới đâu cũng chỉ dùng một phần ba thời gian của đời họ mà thôi.

  • Bình thường chẳng có chuyện gì làm, người ta để thời gian trống rỗng trôi qua. Ðời người cứ thế từ từ đọa lạc trong vòng giải đãi lười biếng, ngũ nghỉ mộng mơ. Thế là lương tri và lương năng của người ấy ngũ mê cả đời. Y là "người trong cơn ngũ mê" mà thôi.

  • Dùng trí huệ để suy xét ý nghĩa chân chính của nhân sinh. Dùng nghị lực để sắp đặt thời gian của đời mình.

  • Ðiểm dị biệt lớn nhất giữa bậc thánh và phàm phu là: thánh nhân có thể làm chủ thời không.

  • Sinh mạng thật ngắn ngủi vô vàn, do đó mình phải mau mau tiến bước. Không nên lê lết, như dẫm bùn. Cũng nhất là: chớ để chân trước đã đạp đụng đất, mà chân sau không chịu nhấc lên. Chân trước bước, chân sau nhấc, nghĩa là: việc ngày hôm qua thì hãy để nó qua đi. Hãy đem tâm thần chú ý tới việc ngày hôm nay.

  • Bất luận trên cõi đời này mình đã đổ biết bao tâm huyết, chịu biết bao khổ sở, mình chớ đem tâm niệm nhớ nghĩ mãi những việc thành công làm trong quá khứ. Bố thí bao nhiêu, cũng chớ đi ve vuốt lòng người, mong họ đền đáp. Quá khứ thì chẳng ngừng lại, vị lai khó biết sẽ ra sao. Giữ tâm trong hiện tại, ngay đây là đúng.

  • Nếu tâm đình trệ vào chuyện ngày hôm qua, vào chuyện quá khứ thì lòng sẽ sản sinh tạp niệm, chấp trước và lưu luyến. Người ta một khi thường thường hồi ức ôn lại chuyện quá khứ thì y sẽ cứ luôn đau khổ, đầy oán hận, giận dữ, chẳng cam lòng...

  • Nghĩ chuyện tương lai: đó là vọng tưởng. Nghĩ việc quá khứ: đó là tạp niệm. Hãy giữ gìn tâm này trong một phút mỗi giây. Cẩn thận làm tròn bổn phận gìn giữ cái hiện giờ.

  • Ðời người cũng ví như đánh banh, không nhất định là lúc nào mình cũng có banh tốt. Kẻ lão luyện kinh nghiệm thì dù banh có ra sao, lúc nào y cũng đánh được.

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang