Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation http://www.tzuchi.org đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

(tiếp theo)

   

PHẦN 2:

NHƯ TRĂNG, NHƯ GƯƠNG, NHƯ NƯỚC

  • Tâm phải như trăng sáng: có nước thì trăng hiện. Tâm phải như trời trong: mây tan, sẽ thấy trời xanh.

  • Dùng tâm im lặng, định tĩnh để quán sát tướng trạng chúng sinh, lắng nghe âm thanh của chúng sinh khắp đại địa.

  • Tâm như gương: tuy ngoại cảnh không ngừng chuyển biến, song gương không hề chuyển động. Ðó gọi là cảnh chuyển mà tâm không động.

  • Nếu bị cảnh lay chuyển; xáo động không ngừng, thì người ta sẽ bị chuyện nhân ngã, thị phi quấy nhiễu không thể tự chủ được.

  • Gương là dùng để phản chiếu vật thể. Gương và vật cần để cách rời thì mới chiếu soi được. Nếu vật dính cứng vào gương, hoặc gương phủ đầy bụi bặm thì gương dù sáng cũng khó soi thấy gì.

  • Tâm tư của người ta cũng như gương. Muốn cầu trí huệ, minh biện sự lý, mình cần xa rời nhân ngã, thị phi, phiền não. Vì rằng: Người trong cuộc thì mê, người bàng quang thì tỏ.

  • Lòng người giống như tấm gương: soi núi thì núi hiện, soi nước thì là nước. Chỉ bởi bụi bặm đóng dày nên diện mục chẳng thấy.

  • Nếu mình thường giữ cho tâm ý khai lãng trong sáng, thì hoàn cảnh nào mình tiếp xúc cũng tốt và đẹp vô cùng.

  • Tâm phải như nước: nhìn thật nhu nhược mỏng manh, nhưng sức mạnh thì vô song, không gì có thể dứt đoạn.

  • Tâm người cũng giống như mảnh ruộng: không gieo hạt giống tốt xuống đất thì sẽ không gặt được quả tốt.

  • Thiên đường và địa ngục đều do nơi sự dụng tâm và hành vi của mình tạo ra. Vì thế, chớ nên sợ thiên đường hay địa ngục, mà nên sợ xu hướng của cõi lòng.

  • Tâm không suy nghĩ tà vạy, ý không tà niệm, thì lúc nào mình cũng sẽ tự tại. Khi tâm chính thì tà không xâm.

  • Ngày nào tâm cũng tốt thì ngày đó là tốt. Lúc nào cũng phải giữ gìn chính niệm. Nếu tâm tốt thì ở thời nào, phương hướng nào, địa lý nào cũng là cát tường.

  • Nếu trì thủ, cột giữ tâm chí nơi đạo thì hẳn bạn sẽ tinh thâm uyên bác (Phật lý, tu hành). Nếu không thế thì dù bạn có thấu triệt ngàn sách, vạn quyển cũng chỉ như hoa đốm trong hư không, ánh trăng hiện trong nước, chẳng có gì thành tựu.

  • Cứ thay đổi tâm ý, ngần ngừ, do dự mãi không chuyên tinh, thì vĩnh viễn chẳng bao giờ bạn có thể tới được mục tiêu.

  • Tâm người tán loạn có hai loại: một là hôn trầm, hai là phù động. Khi hôn trầm thì đầu óc mê muội để thời giờ trôi mất, không làm nên tích sự gì cả, chỉ hao tán sức lực, lười biếng, giải đãi, thích ngủ, không chịu tinh tấn. Phù động nghĩa là tâm niệm bất định, thấy lạ là tâm theo, dao động không ngừng, phù trầm, buông lung, không sao an tĩnh.

  • Phải biết dụng tâm, không nên bộc tháo, phiền não.

  • Thân bịnh còn dễ trị liệu. Sợ là tâm bịnh. Khi có tâm bịnh thì đi đứng nằm ngồi đều bất an, toàn thân không sao tự tại, thậm chí ăn không vô, ngủõ không được.

  • Tâm bịnh của chúng sinh là: người có (vật chất, thành tựu...) thì lo phiền sợ mất; người không có thì ưu lự để được. Lo mất lo được, tức thành ưu sầu.

  • Nếu thân chẳng có gì thì tâm không quái ngại. Không có đắc thất lôi kéo, chẳng có tích lũy tài vật, tâm linh tự nhiên sẽ chẳng quái ngại. Ðó là cảnh giới của thánh nhân. Cũng là cảnh giới mà người học Phật hướng tới.

  • Dùng tâm Phật mà nhìn người thì ai ai cũng là Phật. Dùng tâm quỷ mà nhìn người thì đâu đâu cũng nhớn nhác bóng quỷ.

  • Tâm phàm phu là tâm có phân biệt về quá khứ, hiện tại và vị lai.

  • Người phàm thì truy cầu thần kỳ quỷ quái, do đó nên tâm mới loạn. Tâm loạn nên mới đi tìm tám vạn bốn ngàn pháp môn. Tuy tìm vòng vòng, nhưng tu tâm thì thật giản dị: chỉ cần đoạn trừ lòng tham. Có tâm nào loạn mà chẳng do tham lam?

  • Tâm chúng sinh là tâm phàm, thì ô nhiễm, có hình sắc. Hình sắc mà gội sạch thì Phật tánh hiển hiện.

  • Tâm, đức Phật và chúng sinh vốn không hề khác biệt. Phật cũng không có nhiều hơn chúng ta một cánh tay hay một cái chân. Sự khác biệt chỉ là tâm Phật thì trong sạch, thanh tịnh, vô ngại; là chân như, tự tại. Tâm phàm phu thì có bụi bặm, nhiễm trước. Bụi bặm ấy cứ từng lớp từng lớp trùm phủ khiến bạn không thấy rõ khuôn mặt thật của mình nữa. Tâm Phật thì giống như cái thùng bảo hiểm (deposit safe), giữ gìn không mất vật quý báu nhất. Tâm phàm phu thì như khu đổ rác. Mình cứ chất đống trong tâm những thứ rác rưởi, thứ có hại, vô ích, mà chẳng có cách gì quét sạch. Tự mình làm mình đau khổ vô ngần.

  • Có người đốt đèn cầu được quang minh. Kỳ thật quang minh chân chính thì ở tại tâm. Ðèn cúng Phật không cần thiết phải cố ý đi thắp, trọng yếu vẫn là thắp ngọn đèn trong tâm mình.

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang