Vietnamese|English

Diệu Pháp Liên Hoa Kinh

Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn Phẩm

Hán dịch: Dao Tần, Tam Tạng Pháp sư Cưu-ma-la-thập.
Giảng Thuật: Hòa Thượng Tuyên Hóa, Vạn Phật Thánh Thành.

(tiếp theo)

Chánh văn:

"Nếu có trăm ngàn vạn ức chúng sanh, vì tìm của báu như : vàng bạc, lưu ly, xa cừ, mã não, san hô, hổ phách, trân châu ... mà vào biển lớn. Giả sử gió bão thổi giạt thuyền bè của họ vào nước quỷ La-sát. Trong thuyền ấy nếu có ít nhất một người xưng niệm Bồ-tát Quán Thế Âm, thì những người trên thuyền ấy đều thoát được nạn La-sát. Do nhân duyên ấy nên Bồ-tát này có tên là Quán Thế Âm".

Ðoạn văn này là nói về nạn quỷ La-sát, 1 trong 7 nạn, cũng có thể gọi là nạn gió bão. "Nếu có trăm ngàn vạn ức chúng sanh vì tìm của báu như : vàng bạc, lưu ly, xa cừ, mã não, san hô, hổ phách, trân châu ..." : Người trong thế gian, khắp nơi tìm cầu, anh giành tôi giật vì cho đó là quý báu. Kỳ thật nó là vật ở ngoài thân. Quý vị không rõ vật quý thật của Tự tánh mình mà lại đi tham đắm của báu bên ngoài để được những thứ không có tác dụng gì cả, không quan hệ gì với Tự tánh của mình. Nhưng có một số người lại thích đi tìm "vàng". Quốc gia nào cũng đều thích vàng. Vì mọi người đều cho nó là một thứ báu vật hy hữu nên ngày đêm nghĩ cách kiếm tìm, thậm chí các quốc gia giao chiến với nhau cũng là vì thứ vàng này. Tại sao người ta lại quý vàng như thế ? Vì nó rất ít, vì ít cho nên trở thành quý. Nếu như vàng nhiều như đất thì người ta cũng không coi nó có giá trị là bao. Ấy là : "Vật do ít thành ra quý". Bởi vì ít cho nên ai cũng thích, thậm chí nằm mơ cũng thấy vàng, có người đến Phi châu để đào vàng, có người đến Mỹ châu để đào vàng. Trước đây nghe nói ở Cựu Kim Sơn có ráát nhiều vàng, cho nên có nhiều người chạy đến nước Mỹ, nhất là những người Trung Quốc đến Mỹ cốt để đào vàng. Ðào vàng ở nước Mỹ xong lại chạy đến nước Úc. Nước Mỹ có Cựu Kim Sơn, nước Úc lại có một Tân Kim Sơn. Những người chuyên môn đãi vàng, vì muốn đến nước Mỹ để tìm vàng mà bị chôn thân trong biển không ít. Tôi nghĩ rằng số người chết rất nhiều, vì trước đây sự giao thông không tiện lợi như bây giờ, tin tức loan truyền cũng không được thông suốt, cho nên số người chết cũng không biết là bao nhiêu. Những người ấy đều là trên đường đi gặp gió bão, muốn đi tìm vàng, khi trên biển lại bị gió bão thổi mạnh, người và thuyền đều hư hại. Vàng là quý báu bậc nhất, bạc được kể bậc nhì. Ngoài ra còn có lưu ly, mà người Trung Quốc gọi là "Thanh sắc bảo", bửu bối màu xanh. Xa cừ là một loại đá quý, ở trên mặt có lộ ra những đường vân giống như vết xe lăn trên bùn, cứ cách một đường trắng lại có một đường sáng ánh giống như một đường rãnh, cho nên gọi là Xa cừ. Tuy nhìn thấy hình như có đường rãnh mà dùng tay sờ lên mặt đá lại bằng phẳng trơn láng, không có dấu vết. Ðá này là một trong bảy loạĩĩi báu. Mã não là một thứ ngọc đá. Thứ đá này giống như óc ngựa, trên màu đá sắc trắng lộ ra từng đường từng đường vân li ti màu đỏ giống như gân máu, cho nên gọi là Mã não. San hô là loại cây san hô dưới biển, có cây cao tới một thước, tôi đã thááy có cây cao hơn ba tất . San hô là một loại hóa thạch, do loài trùng ở dưới nước biến thành thực vật có hình dạng giống như cây. Chất liệu của nó giống như ngọc đá cho nên thật là quý giá. Ở Trung Quốc có một người nhà giàu tên là Thạch Sùng, ông ta rất thích so sánh sự giàu sang với người khác. Một hôm ông ta đến dự yến tiệc ở nhà một vị Hoàng thân bà con với Vua. Lúc ấy Vua ban cho Hoàng thân một cây san hô cao độ hơn sáu tất. Vì là của Vua ban nên tự nhiên phải là quý trọng đặc biệt. Vị Hoàng thân mời Thạch Sùng đến nhà mình, sau bữa cơm, mới đưa cây san hô ra khoe. Nào ngờ Thạch Sùng lấy tay bẻ vụn cây ấy, khiến cho vị Hoàng thân lo sợ quá, mới nói : "Cây này là của Hoàng thượng ban cho, sao ông lại bẻ gẫy đến nỗi không còn giá trị gì nữa thế !"

Thạch Sùng nói : "Ngài đừng có lo ! Tôi sẽ đổi cho ngài một cây san hô khác, ngày mai ngài cứ đến nhà tôi tùy ý lựa chọn, thích cây nào tôi sẽ biếu ngài cây đó".

Hôm sau vị Hoàng thân đến nhà Thạch Sùng để xem thử, thì thấy lồ lộ ở phòng khách một dãy san hô cao một thước ! Hoàng thân nhìn thấy nghĩ bụng : "A ! Mình dù là Hoàng thân, nhưng giàu chưa bằng một góc Thạch Sùng này !" Nghĩ rồi bèn lựa một cây san hô vừa ý đem về. Rốt cuộc, Thạch Sùng nhân vì quá giàu, đấu tranh mà chết. Ấy gọi là "chết vì của". Người ta tại sao mà chết ? Chính là vì chữ "tài" ấy ! "Chim chết vì ăn, người chết vì của". Chim tại sao mà chết ? Chính vì chữ "thực" mà ra. Chúng sanh điên đảo như vậy đấy !

Hổ phách là một loại khoáng chất màu vàng thẫm, trong suốt, do nhựa cây tòng biến thành. Trân châu (ngọc trai) là vật thể hình tròn sản xuất từ con trai, lung linh trong suốt, sáng lấp lánh thật đáng yêu.

"mà vào biển lớn" : Người ta vì muốn tìm của báu mà vào biển cả để kiếm tìm, vì ở đó có rất nhiều của báu. "Giả sử gió bão", gió bão là hắc phong, vì gió màu đen. Thứ gió màu đen này ai cũng có. Tại sao gọi là gió màu đen ? Vì khi nổi nó lên gương mặt biến thành xạm đen. Người ta vì tức giận nên mới có gió đen, nếu không tức giận thì gió đen không nổi lên.

Biển cả này là gì ? Là tánh hải - biển Tự tánh của chúng ta đấy ! Gió đen dụ cho vô minh của chúng sanh. Thứ vô minh này còn gọi là phiền não. Nếu quý vị sanh phiền não, là có gió đen đấy; nếu không còn phiền não thì biển cả tự tánh của quý vị sẽ gió lặng sóng êm. Thế nào mới có thể tìm được của báu ? Phải vào ngay trong tự tánh của quý vị đào bới của báu của chính mình. Ðương khi quý vị đào bới của báu của chính mình ấy, có thể gặp phải ma chướng. Tại sao lại gặp ma chướng ? Là do đức hạnh chính mình không đủ, đức tánh và đạo đức không đủ mà công đức không đủ. Vì không có gây tạo công đức nên đức hạnh chưa tròn, vì đức hạnh không tròn đủ nên mới có gió đen, mới bị ma chướng. Nếu đức quý vị lớn thì gió đen sẽ hóa ngay. Hóa thành cái gì ? Hóa thành mây lành, điềm lành. Ngạn ngữ có câu : "Ðạo cao rồng cọp nể, đức trọng quỷ thần theo" là gì ? - "Ðạo cao thần cọp nể" nghĩa là người có đạo hạnh cao thì rồng gặp cũng phải khoanh mình lại không nhúc nhích. Rồng xưa nay là một loại rất lợi hại, có thể làm kinh thiên động địa, dời non lấp biển như không, thế lực rất là to lớn. Nhưng nếu quý vị có đạo lực thì tuy rồng có thần thông to lớn cũng không dám thị uy trước mặt quý vị, mà ngoan ngoãn khoanh tròn lại. Còn loài cọp dù hung hãn cách mấy, nếu quý vị không có tâm sân hận thì nó lại biến thành một loại chó mèo thuần dưỡng, khi gặp quý vị sẽ lắc đầu vẫy đuôi mừng rỡ mà không dám ăn thịt. Nhưng quý vị phải có đạo hạnh mới được cảnh giới như vậy, còn không thì rồng không khoanh, cọp không mọp đâu !

"Ðức trọng quỷ thần theo" : Một khi đức hạnh quý vị đã đủ, đã tròn đầy, thì quỷ thần gặp quý vị sẽ cung kính tôn trọng, cúi đầu đảnh lễ. Cho nên điều quan trọng nhất là đôn phẩm lập đức.

"Gió bão thổi giạt thuyền bè của họ vào nước quỷ La-sát". Quỷ La-sát là loài quỷ ăn tinh khí của người, và đều là phái nữ, chuyên môn ăn tinh khí người ta. Nếu thuyền bị gió bão trôi giạt vào nước quỷ La-sát, chỉ cần trên thuyền có một người phát tâm xưng niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm thì tất cả người trên thuyền, cho đến trăm ngàn vạn ức chúng sanh, đều được thoát nạn La-sát. Do nhân duyên đó mà tên vị Bồ-tát này là Quán Thế Âm.

Nói về đức hạnh thì mọi người đều phải chú trọng đạo đức. Con người sở dĩ khác với cầm thú là do có đạo đức. Nếu không trọng đạo đức, không nói đạo đức, thì có khác chi cầm thú ? Hơn nữa, đạo đức rất cần biểu hiện thực tiễn, nếu không thì không còn gì phải nói. Tôi có một người bạn rất thân ở Ðông Bắc (Mãn Châu). Tại sao anh ấy lại trở thành bạn thân ? Vì anh cùng tôi là đồng đạo. Lúc tôi còn tại gia từng để tang thủ hiếu bên cạnh mộ mẹ, anh ta cũng có thủ hiếu bên mộ phần cha mẹ anh. Ðiểm khác biệt là lúc còn tại gia anh ta là thổ phỉ. Trước khi thủ hiếu để tang mẹ anh từng là cường đạo, đánh cướp khắp nơi, tống tiền người khác. Trong một chuyến "ăn hàng" thất bại, anh bị người đánh trọng thương. Sau đó, về dưỡng thương hơn nửa năm trời mà vẫn chưa lành, lúc đó anh mới tỉnh ngộ, nghĩ rằng : "Lâu nay làm nhiều việc trái quấy nên vết thương mới lâu lành như thế này". Anh bèn hạ quyết tâm phát nguyện : "Nếu vết thương tôi được lành thì từ nay về sau tôi không làm thổ phỉ nữa". Anh lại còn nguyện đích thân đến ở bên phần mộ cha mẹ để thủ hiếu. Sau khi phát nguyện, quả nhiên không đầy mấy ngày vết thương tự nhiên kéo da non. Dĩ nhiên anh vẫn tiếp tục thủ hiếu bên mộ phần. Trong thời gian anh để tang có rất nhiều hiện tượng kỳ quái phát sanh. Ðơn cử một việc "Cắt thịt tế trời cầu trời tạnh" cho mọi người.

Trong thời gian anh để tang, liên tục mấy tháng trời mưa tầm tã, không ngày nào tạnh. Anh ngẫm nghĩ : "Trời mưa như thế này thì ngũ cốc của mọi người sẽ ngập chết hết !". Nghĩ thế, anh quyết tâm cầu tạnh cho mọi người, mới ngửa mặt lên trời phát thệ : "Nếu nội trong ba ngày trời tạnh thì tôi sẽ cắt thịt trên người để cúng Phật, cúng trời". Anh vừa phát nguyện xong thì, kỳ lạ thay, không đầy ba ngày trời tạnh mưa hẳn. Anh bèn hoàn nguyện bằng cách đứng ở trước Phật, cầm dao cắt một miếng thịt độ 2 lượng trên cánh tay mình. Sau khi cắt thịt xong, vì đau nhức quá anh ngất đi. Khi vừa tỉnh lại, chợt có quan huyện đi tới, nhìn thấy máu rơi đầy đất, tự nghĩ : "Người này cắt thịt mình để làm gì kìa ? Chắc đang nổi cơn điên". Ông ta bước tới hỏi mới biết anh ta cắt thịt cúng Phật cúng trời vì cầu trời tạnh cho mọi người. Quan huyện nghe xong hết lời khen ngợi : "A, anh thật là người quá tốt !". Và đối với anh ta có một ấn tượng thật tốt. Về sau không biết từ đâu bay đến một con chim có tiếng kêu rất đặc biệt. Nó kêu : "Làm nhiều phước, làm nhiều phước, tốt lắm". Suốt ngày nó chỉ kêu như thế, ý bảo quý vị hãy làm nhiều việc tốt đi. Làm việc tốt càng nhiều càng tốt.

Cho nên làm việc gì tôi cũng không sợ khổ, cả ngày làm việc không rảnh để xem kinh mà tối lại còn giảng kinh cho quý vị nghe nữa sao ? Ðó là vì muốn bố thí thêm một ít, đem pháp ra bố thí. Tại Mỹ, có thể nói là "pháp" quá ít ! Nhân đó tôi phát nguyện bố thí Phật pháp cho quý vị, dù cực khổ thân tôi cũng không dừng nghỉ hay bỏ cuộc.

"Nếu có người nào sắp bị người giết hại mà xưng niệm danh hiệu của Bồ-tát Quán Thế Âm, thì dao gậy của người cầm liền bị gãy thành từng đoạn mà được giải thoát".

Ðoạn văn kinh này là nói về nạn dao gậy. "Nếu có người nào sắp sửa bị người hại, người ấy nếu có thể xưng niệm danh hiệu của Bồ-tát Quán Thế Âm thì dao gậy của người ấy", người ấy là chỉ người muốn giết hại, "người ấy" cầm dao gậy dao bén và gậy gộc trong tay, sắp sửa muốn chém. "Liền gãy thành từng đoạn" : Ðúng lúc quý vị niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm, tự nhiên cổ của quý vị cứng hơn dao thép của người kia. Xưa nay dao bao giờ cũng cứng hơn cổ, nhưng bây giờ lúc dao chém đến cổ, tự nhiên bị gãy vụn. Nếu không tin, quý vị cứ thử xem cổ mình có cứng bằng dao không ? Con dao có bị gãy từng khúc không ? Ðó là nhờ sức đại oai thần của Bồ-tát Quán Thế Âm nên mới khiến cho cổ cứng như đá tảng đến nỗi dao của người ấy tự nhiên bị gãy vụn. "Mà được giải thoát" : Nhờ đó mà được giải thoát nạn dao gậy. Vì lẽ gì được giải thoát ? Do vì người ấy phát tâm niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm. Có người hoài nghi : "Niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm mà được linh cảm như thế sao?" - Chẳng những được như thế mà còn linh cảm hơn thế nữa ! Chỉ cần quý vị thành tâm tin tưởng, thành tâm niệm Bồ-tát Quán Thế Âm thì sẽ được sự cảm ứng theo ý mong cầu.

(còn tiếp)


Trở về trang nhà | Về đầu trang