Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation http://www.tzuchi.org đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

(tiếp theo)

   

Phần 4: Hoa Sen Thanh Tịnh

Khơi Mào Trí Huệ, Gieo Nhân Lành

  • Tâm mỗi người đều có một đóa sen thanh tịnh, một trí huệ vô lượng. Khi bạn phát huy lương tri, lương năng của mình thì quả báo phước đức và trí huệ sẽ vô lượng vô biên.

  • Khi Phật còn tại thế, những điều ngài thuyết không ngoài dạy chúng sinh hãy tự giác cái trí huệ giống như ngài, rằng tự tánh của chúng sinh và của Phật thì giống nhau. Ai cũng có thể tiến tu từ bi và trí huệ.

  • Người học Phật ắt phải tôn giữ ba nguyên tắc mà Phật dạy: giới, định, và huệ. Giới là tông chỉ của sinh hoạt và hành động; giới dùng để răn ngừa tâm mình đừng làm bậy. Khi hành vi không lầm lỗi thì tâm mới có định lực, tinh thần mới chuyên nhất. Từ đó mới sinh trí huệ.

  • Lòng có yên định thì trí huệ mới sinh. Người ta thường bị ngoại cảnh ảnh hưởng nên không đủ sức yên định. Học Phật thì phải định. Ðịnh, trong ngôn ngữ bây giờ có nghĩa là nghiêm trang, tự cường.

  • Thứ mà người có trí huệ đem theo là những hữu tình mà họ giác ngộ.

  • Thông minh không nhất thiết là có trí huệ. Có trí huệ thì nhất định bao quát thông minh. Thông minh chỉ là năng lực suy tư, so đo sự lợi hại, đắc thất (được mất). Gian tham, dối trá, lừa đảo cũng tượng trưng cho tánh thông minh vậy.

  • Người thông minh thì nặng lòng (tính toán, chấp trước về sự) được mất. Ngưới trí huệ thì luôn mạnh dạn buông xả.

  • Cùng một chữ "đắc" trong chữ xả đắc (buông bỏ) và đắc thất (được mất) nhưng chúng hoàn toàn có ý nghĩa khác nhau. Người có trí huệ thì chuyện gì cũng có thể xả, mà cũng tức là đắc: đắc niềm an vui vô hạn. Không biết xả thì sẽ bị thất (mất đi): mất hết nguồn an lạc trong tâm.

  • Không trải qua việc gì, chẳng thể có trí huệ hiểu biết việc ấy. Trí huệ phát sinh là do tôi luyện khi va chạm với người và sự việc. Nếu bạn chạy trốn trách nhiệm trước mắt, tách mình ra khỏi người và công việc, thì chẳng sao có trí huệ đặng.

  • Nếu bạn thể hiện được lòng thương: đó là phước. Nếu bạn tiêu trừ được phiền não: đó là huệ.

  • Trí huệ và phiền não thì giống như lòng bàn tay và lưng bàn tay: Cả hai đều tại nơi tay. Nhưng lưng bàn tay thì chẳng thể cầm vật gì. Nếu trở ngữa tay, thì gì cũng nắm được. Hai tay, vạn năng.

  • Thiện thì lợ ích; ác thì tổn hại. Một niệm sai lầm thì trồng xấu. Một niệm tốt sẽ đem tới quả lành.

  • Tâm điền (ruông tâm) cần trồng thật nhiều hạt giống tốt. Gieo càng nhiều hạt tốt thì sẽ càng ít cỏ hoang. Ðất đai không canh tác thì cỏ dại mọc đầy. Do vậy làm lành thỉ phải làm hàng ngày, làm hàng giờ, làm không ngừng. Nhấc tay, bước chân cũng đều phải có một phần ý tốt.

  • Làm lành không phải là để cầu danh, cầu công đức. Khi làm việc gì hãy giữ tâm niệm rằng mình làm để tròn bổn phận. Khi ấy việc ấy mới chân chính là việc tốt, mới đúng là việc tốt, mới đúng là việc chí thành, không riêng tư ích kỷ.

  • Ý nghĩa của chữ thiện là thích đáng, vừa đúng, vừa đủ; không thiên lệch, không nghiêng ngửa, không cực đoan. Khi thương, không nên thái quá, cũng chớ làm phát sinh lòng oán hận. Ðối với quan hệ giữa mình và người, chẳng nên có thái độ bất bình đẳng, hay có lòng phân biệt. Ðối với người mình thương, hãy dùng trí huệ để dứt trừ tình cảm muốn chiếm hữu người ấy. Ðối với người mình không thương, không có nhân duyên thì mình nên hết lòng thiện giải, dùng tâm lành ý tốt đối đãi họ.

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang