Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation) http://www.tzuchi.org. Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

(tiếp theo)

   

7. Cỏ Vô Minh và Duyên Giúp Ích

Quan điểm về nghịch cảnh và thị phi

 

  • Khi nghịch cảnh và chuyện thị phi tới, bạn hãy giữ trong tâm chữ Rộng rãi.

  • Ở đời chẳng có chuyện gì dễ dàng. Không có nghịch cảnh, thì mình không xứng đáng làm ngọn hải đăng cho cõi đời.

  • Trong Phật giáo, nghịch cảnh được gọi là duyên giúp ích (trợ duyên). Do đó khi bạn gặp nghịch cảnh, bạn nên sinh lòng cảm kích. (Duyên lành ngẫu nhiên) có thể gặp mà chẳng thể cầu!

  • Việc gian nan, khảo đảo, rắc rối đều là thử thách. Thanh kiếm phải nhờ dủa nơi đá mài thì mới sắc bén được. Viên ngọc thô phải gọt dủa mới phát huy được nét đẹp sáng chói của nó.

  • Tu hành phải vượt qua thử thách. Phải rèn luyện tâm động thành ra tâm tĩnh. Dù ở trong cảnh động mà không động tâm.

  • Tu hành thì từng giờ, từng phút, từng giây, mãi hoài chẳng nghỉ. Làm việc cũng phải trải qua vô số chuyện thử thách.

  • Người ta thường bị kẹt trong cái nhìn của chính mình. Tri âm tức là chân lý. Không phải tri âm thì biến thành thị phi.

  • Cái mà người ta khó thấy nhất là bản ngã, là chính mình. Thường ngày ai cũng mở to mắt nhìn bên ngoài: nói người này thế này thế nọ, bàn chuyện đời như thế như kia, mà chẳng biết rằng mình cũng nằm trong phạm vi đó. Nếu tách riêng cái tôi này ra, đem bản ngã làm đối tượng để quan sát thì mới thấy rõ ràng được sự lý mọi chuyện.

  • Hãy tha thứ cho kẻ vô ý làm tổn hại người khác. Cũng chớ nên dễ dàng bị người ta làm tổn thương.

  • Hễ đã nghi ngờ ai, bạn chẳng thể yêu mến người ấy. Hễ nghi ngờ ai, bạn cũng khó tha thứ họ. Hễ nghi ngờ ai, bạn cũng chẳng tin tưởng họ.

  • Thêm một phần hoài nghi người nào thì mình sẽ bớt đi một phần tự tin. Khi phủ nhận mọi thứ trên đời, bạn sẽ mất hết lòng tin nơi mình.

  • Hãy xem những chuyện thị phi là bài học.

  • Xem khen ngợi là lời cảnh giác (đừng kiêu ngạo, hãy tự kiểm đức hạnh).

  • Xem việc hiềm ghét ruồng bỏ là cơ hội phản tỉnh.

  • Lấy sự lầm lẫn, hiểu lầm làm kinh nghiệm (để cải thiện).

  • Bất kỳ sự phê bình nào cũng là bài học quý giá.

  • Khi người ta mắng chưởi mình, chẳng hiểu mình, hủy báng mình, mình nên sinh lòng cảm kích họ. Hãy cám ơn họ vì họ đã tạo ra cảnh giới để mình tu hành.

  • Khi tâm thuần chính thì không sợ ai hủy báng cả. Chỉ cần bạn làm việc cho chính (đúng đắn, đàng hoàng), cho chân thành thì mặc ai muốn hủy báng, họ chỉ làm nhân cách của bạn thêm thăng hoa (trở nên cao thượng hơn) mà thôi.

  • Việc sai lầm tới: biến nó thành đúng đắn. Chuyện xấu ác đến: biến nó thành tốt lành. Bất luận chuyện thị phi gì bạn cũng hãy khéo léo hiểu thấu thì không còn gì là thị phi nữa. Nghe chuyện thị phi gì, bạn cũng xem nó như là duyên giúp ích việc tu hành. Nhất định chớ để cỏ vô minh mọc đầy tràn trong tâm bạn.

  • Nếu mỗi người ai ai cũng rủ sạch lòng ngã mạn, đừng chấp vào cái "tôi", dẹp đi tánh vô minh nóng nảy, thì giữa người với người sẽ chẳng bao giờ sản sinh chuyện thị phi.

  • Hãy xem chuyện thị phi là bài học. Làm vậy, mình có thể chuyển hoá những chuyện không vừa lòng thành lợi khí cải thiện tự ngã. Chuyện người ta, mình chớ thị phi (bàn cãi ai đúng, ai sai, ai tốt, ai xấu). Bởi vì chuyện thị phi chỉ khiến mình cảm giác rằng đời người thật đau khổ mà thôi. Kỳ thật, mỗi chuyện hằng ngày, dù nhỏ nhặt đến đâu, cũng là bộ Ðại Tạng Kinh - kho tàng kinh điển - sống động.

Trở về trang nhà | Về đầu trang