Vietnamese|English

Công Ðức Ăn Chay

 

     Cố Thuận Chi là một nhân sĩ hiền đức, chuyên ăn chay, từ trước đến nay chưa bao giờ ăn mặn. Một hôm ông nằm nhắm mắt ngủ, rồi ngủ luôn một giấc suốt bảy ngày đêm, khiến cho người nhà phải một phen âu lo cuống quít.

      Sau khi tỉnh lại ông thuật lại với mọi người trong nhà: “Quả thực là một cuộc  hành trình vô cùng ý nghĩa! Ðêm ấy ta nằm ngủ thì mơ màng thấy có một người đến gọi: “Ôi chao! Ðã ngủ rồi sao?’’

      Hóa ra đó là pháp sư Ðạo Quang, vị đại sư mà bình nhật ta hằng kính trọng. Ngài nói: “ Cố cư sĩ, chúng ta hãy đi nghe Kinh nhé !’’. Tự nhiên ta cảm thấy vô cùng thích thú, liền đáp: “ Ðì thì đi’’

      Thế thì chúng tôi cùng đến một đạo tràng rất quy mô rộng rãi. Ðạo tràng này trang nghiêm nhã khiết, tại đó đã có khá đông thính chúng đến để nghe kinh. Pháp đường phía trước thì giảng kinh Kim Cang, còn pháp đường phía sau thì giảng kinh Báo Ân.

      Vị Cao Tăng giảng kinh Báo Ân đến lúc kết thúc dạy rằng: “Các cư sĩ tại gia ăn thịt thì điều cần nhất phải giữ giới sát sinh, một là để siêu độ cho cha mẹ, hai là để tiêu trừ tội nghiệp của chính mình. Còn những Phật tử có tâm từng ăn chay thì phải cố gắng giữ gìn kiên định.’’

      Kế đến pháp sư Ðạo Quang dẫn ta đến một nơi mà vừa mới chạm mắt đã phải kinh hồn, đó là một cái hồ máu!

      Ở chính giữa hồ máu có một người đàn bà khóc la thảm thiết, trên thân bà thì vô số con ốc, con giun đang bò qua, bò lại. Pháp Sư giảng giải một cách rõ ràng: “Thân mẫu hiện tại của ngươi nhờ công đức ăn chay, làm phước của ngươi nên được cứu độ, còn người trong hồ ấy chính là mẫu thân trong đời quá khứ của ngươi, vì bà thích ăn thịt vịt nên ngày nay mới ra nông nỗi ấy! Nếu ngươi muốn cứu độ bà thoát khổ báo thì hãy gắng tụng chú Ðại Bi và Vãng Sanh.’’

      Ðó chính là giấc mộng vừa rồi của ta.’’

      Từ đó, Cố Thuận Chi càng tin công đức của việc trì trai là rất lớn, và lòng tin ấy ngày càng kiên cố.

 

   (Truyện Cổ Sự Tích Cứu Vật Phóng Sanh)

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang