Vietnamese|English

Năm Mươi Ấm Ma

H.T. Tuyên Hóa giảng
Phật Giáo Giảng Ðường San Francisco 1968

Phần sau rốt của kinh Lăng Nghiêm Ðức Phật nói rõ về những ma sự mà người tu gặp phải nhất là trong thời kỳ tà sư đầy dẫy nầy, cho nên kinh Lăng Nghiêm được ví như "kính chiếu yêu".  Các yêu ma quỷ quái đều sợ nhất Kinh nầy, nên chúng tìm mọi cách hủy diệt kinh Lăng Nghiêm, tuyên bố kinh Lăng Nghiêm là giả, phỉ báng Chú Lăng Nghiêm, khiến cho người ta không tin, không nghiên cứu để rồi dễ lạc vào tà, làm quyến thuộc của chúng.

Yêu quái, ly mỵ, ma vương sợ nhất là Chú Lăng Nghiêm.  Phật nói kinh Lăng Nghiêm là để hiển bày Chú Lăng Nghiêm.  Chú Lăng Nghiêm liên quan mật thiết đến sự hưng suy của Phật giáo.  Trên thế gian nếu có người trì tụng Chú Lăng Nghiêm thì Chánh pháp tồn tại, nếu không có người trì tụng chú Chú Lăng Nghiêm thì không còn Chánh Pháp; lúc ấy, ngũ đại ma quân ở năm phương mặc tình tác quái và đó là bắt sự biến mất của Phật Pháp.  Hiện tại chùa, tu viện không trì Chú Lăng Nghiêm hay chỉ tụng phần cuối của Chú thôi, ấy chính là biểu hiện của Mạt Pháp.

Mong các Phật tử phát tâm nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm để có được trí huệ chơn chánh, phát tâm trường trai, tránh ngũ vị tân mà trì tụng Chú Lăng Nghiêm hầu Phật Pháp được cửu trụ, chúng sanh được lợi lạc.

bdh.

(tiếp theo)

Kinh Văn:
Lại nữa, khi người ấy dùng tâm cứu xét một cách tinh ṛng ánh sáng nhiệm mầu ấy, quán sát không dừng, đè nén, hàng phục tâm ḿnh, ngăn không cho nó kích động đến chỗ thái quá. Bỗng dưng hư không mười phương biến thành mầu sắc của bảy loại châu báu hoặc mầu sắc của trăm loại châu báu, đồng thời cùng khắp, không ngăn ngại nhau. Những mầu xanh, vàng, đỏ, trắng hiện ra rơ ràng. Cảnh giới này gọi là “ Sức công phu hàng phục vọng tâm quá phần”. Đó là trạng thái tạm thời không phải là chứng Thánh. Nếu không khởi tâm cho rằng ḿnh chứng Thánh, đó gọi là cảnh giới tốt. C̣n nếu nghĩ rằng ḿnh là bậc Thánh, liền rơi vào tà ma.

Giảng:
Lại nữa, khi người ấy dùng tâm cứu xét một cách tinh ṛng ánh sáng suốt nhiệm mầu ấy, quán xét không dừng, đè nén hàng phục tâm ḿnh, không cho nó kích động thái quá. Ông cố gắng chế ngự, ngăn dứt tâm ḿnh, ép giữ không cho nó kích động, mạnh mẽ quá đà.
Bỗng dưng hư không trong mười phương biến thành mầu sắc của bảy loại báu, hoặc mầu sắc của trăm loại châu báu, đồng thời cùng khắp, đầy khắp không gian mà không ngăn ngại lẫn nhau. Chúng không hề chướng ngại nhau.
Những loại mầu sắc xanh, vàng, đỏ, trắng đều hiện ra rơ ràng. Mỗi thứ đều phô bày mầu sắc riêng biệt của nó. Cảnh giới này gọi là: “Sức hàng phục vọng tâm quá phần”. Ông dụng công tu hành chế ngự vọng tâm, không để cho vọng tưởng xen vào, không để cho nó dấy khởi những tạp niệm. Sau khi sự kiềm chế ấy xảy ra một thời gian dài, nó trở nên căng thẳng quá mức. Đó là ông đă vượt quá mức độ b́nh thường lẽ ra nên có.
Đó là trạng thái tạm thời không phải là chứng Thánh. Ông chỉ tạm thời thấy được sắc mầu bảy báu trong không trung thôi. Vậy nên trạng thái này không có nghĩa là ông đă chứng được Thánh quả.
Nếu không khởi tâm cho ḿnh đă chứng Thánh, đó là trạng thái tốt. Sẽ là hoàn toàn tốt đẹp, không phải là t́nh trạng xấu. C̣n nếu nghĩ rằng ḿnh là bậc Thánh, liền rơi vào tà kiến. Liền bị lũ tà ma vây khốn, ông tức sẽ đọa lạc.

Kinh Văn:
Lại nữa, khi người ấy dùng tâm tham cứu đến chỗ lặng suốt, cho đến khi ánh sáng tinh thuần không c̣n tán loạn. Bỗng nhiên giữa đêm có thể thấy các thứ vật hiện ra trong pḥng tối, không khác ǵ ban ngày, trong khi các thứ ở trong pḥng tối cũng không biến mất. Cảnh giới đó gọi là: “Tinh luyện tâm vi tế đến chỗ cực điểm và cái thấy vô cùng trong lặng, nên thấy được trong bóng tối”. Đó là cảnh giới nhất thời, không phải chứng Thánh. Nếu không khởi tâm chứng Thánh quả, đó là cảnh giới tốt, nếu nghĩ là chứng Thánh, liền rơi vào tà ma.

Giảng:
Lại nữa, khi có người dùng tâm tham cứu đến chỗ lặng suốt, cho đến khi ánh sáng tinh thuần không c̣n tán loạn. Lại nữa, khi người ấy dùng tâm trong định quán sát cảnh giới, cho đến khi linh quang từ tâm sáng suốt trở nên rất lắng đọng, không tán loạn nữa, ông ta đạt được một loại định lực. Bỗng nhiên giữa đêm có thể thấy các thứ vật hiện ra trong pḥng tối, trong ngôi nhà không có ánh sáng vào ban đêm, không khác ǵ ban ngày, trong khi các vật ở trong pḥng tối cũng không biến mất. Không những ông ta có thể thấy các vật ở trong nhà mà c̣n có thể thấy được các vật ở bên ngoài ngôi nhà. Không những ông chỉ thấy được đồ vật đă có sẵn trong nhà, mà ông sẽ thấy được rất rơ ràng những vật từ bên ngoài đến hiện ra trong nhà.
Cảnh giới này gọi là: “tinh luyện tâm vi tế đến chỗ cực điểm và cái thấy vô cùng trong lặng, nên thấy được trong bóng tối.” Tâm ông được tinh lọc đến chỗ cực điểm và cái thấy của ông được thanh tịnh đến mức tột cùng. Với cái nh́n trong suốt ấy, ông có thể nh́n được mọi vật ngay trong bóng tối. Nhưng đó chỉ là trạng thái tạm thời, không phải là chứng Thánh. Ông chớ cho là chứng Thánh quả bởi v́ đó không phải là chứng Thánh quả. Nếu không khởi tâm chứng Thánh gọi là cảnh giới lành. Nếu nghĩ ḿnh chứng Thánh liền mắc vào tà ma. Nếu ông khởi tâm tự cao tự măn, nghĩ rằng ḿng đă đạt được công phu ghê gớm trong khi tu hành, th́ ông sẽ tự rước lấy ma chướng vào ḿnh.
Một số người tu, khi thanh tịnh đến tột điểm, th́ bỗng dưng có thể thấy hết mọi vật. Thế nào có thể thấy hết mọi vật? Bởi v́ vị đó đă mở Phật nhăn. Tuy nhiên, không phải ai ai cũng có thể mở Phật nhăn, cũng không phải một khi mở rồi th́ vĩnh viễn mở hoài. Cảnh giới mà vị hành giả cảm nghiệm diễn tả trong đoạn kinh nầy, chỉ là cảnh giới Phật nhăn khai mở tạm thời, cho nên khiến cho ông ta có thể ở trong pḥng tối mà thấy được mọi vật như là đang ở chỗ sáng vậy. Tôi cũng mới nói là, ông ta không những thấy hết những vật hiện có trong pḥng, mà những ǵ từ bên ngoài đến ông ta cũng thấy rơ ràng. Vậy th́ từ bên ngoài đến là những ǵ? Quư vị có thể thấy thần, hoặc quỷ, hoặc Bồ tát, hoặc Phật từ ngoài vào. Cảnh giới nầy không nhất định là quư vị sẽ gặp phải!

Các cảnh giới diễn tả trên không phải cố định, cũng không phải mọi người nhất định đều phải trăi qua, cũng không phải mọi người nhất định không trăi qua. Đây chẳng qua là cảnh giới mà có lúc người tu gặp phải. Do vậy quư vị chớ nghĩ rằng người tu đều gặp cảnh giới giống nhau. Không phải vậy đâu!
Nói tới Phật nhăn th́ có người khai mở Phật nhăn rồi vĩnh viễn mở khai nó. Đó gọi là “báo đắc thông” (thần thông do quả báo mà ra). Thế nào là báo đắc thông? Như kiếp trước quư vị tu hành dụng công, tu tŕ Pháp Thiên Thủ Thiên Nhăn nên cảm ứng đời kiếp kiếp đều khai mở đặng Phật nhăn. Có người khai nhăn nhưng chỉ tạm thời, không vĩnh viễn. V́ sao không vĩnh viễn? V́ tâm của y không phải mỗi giây mỗi phút lúc nào cũng thanh tịnh. Nếu quư vị đời trước có tu Đại Bi Pháp th́ có thể khai nhăn vĩnh viễn. Do đó việc khai nhăn có khác biệt, không đồng.

 

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang