Học Tập Tinh Thần Bồ Tát Di Lặc

 

H.T. Tuyên Hóa

Chúng ta cần phải học tập công phu nhẫn nại của Bồ Tát Di Lặc. Ngài nói:

 

"Già Khờ mặc áo vá,

Cơm lạt bụng no nê,

Vá áo để che lạnh,

Vạn sự tùy duyên liễu.

Có người mắng Già Khờ,

Già Khờ chỉ nói tốt.

Có người đánh Già Khờ,

Già Khờ tự té xuống.

Nhổ đàm trên mặt tôi,

Cứ để nó tự khô.

Tôi cũng không phí sức,

Ông cũng không phiền não.

Ba la mật như thế,

Chính là diệu trung bảo.

Nếu hiểu nghĩa lý này,

Lo gì không đắc Ðạo".

Quý vị có thấy có kỳ diệu không? Cho nên miệng Ngài thường cười, bụng Ngài lớn. Người ta gọi: "Người tâm rộng rải, thân thể béo mập", không có phiền não.

Tên của Bồ Tát Di Lặc là A Dật Ða (Ajita). Di Lặc dịch là Từ Thị, A Dật Da dịch là Vô Năng Thắng. Sao gọi là Vô Năng Thắng? Có người nói: "Tôi biết, vị Bồ Tát nầy ăn nhiều, không người nào sánh kịp, không phải như vậy thời bụng Ngài sao mà lớn thế? Không bụng người nào lớn bằng, nên gọi là Vô Năng Thắng" (vô năng thắng nghĩa là không ai thắng được hay là vô địch). Người khác lại nói: "Vị Bồ Tát nầy sức rất mạnh, một tay có sức đẩy nhào núi to, không ai mạnh bằng nên gọi là Vô Năng Thắng". Nói như vậy không đúng đâu. Mà không đúng, thời cái gì là Vô Năng Thắng? Ðó là Ngài tu pháp môn Lục Ðộ, tu đạt đến bờ bên kia, không ai có thể hơn Ngài, cho nên gọi là Vô Năng Thắng.

Vị Bồ Tát nầy sau lưng đeo một bao bố rất lớn, đi nơi nơi hóa duyên, hóa duyên gì đây? Hóa duyên phiền não, mong mọi người trên đời không có phiền não, rời khổ đặng vui. Cho nên: "Mở miệng là cười, cười những con người đáng cười trên đời; bụng có thể dung nạp rất lớn, dung nạp những thứ gì thiên hạ khó dung nạp". Ngài và cái bao không phân ly, nên được gọi là Bố Ðại Hòa Thượng. Cho nên "Ði cũng Bố Ðại, ngồi cũng Bố Ðại, buông Bố Ðại xuống, tự tại biết bao?" Chúng ta nên học tập tư tưởng và hành vi của Ngài.

Giảng ngày 25 tháng 7 năm 1985

Trở về trang nhà | Về đầu trang