Vietnamese|English

Năm Mươi Ấm Ma

H.T. Tuyên Hóa giảng
Phật Giáo Giảng Ðường San Francisco 1968

Phần sau rốt của kinh Lăng Nghiêm Ðức Phật nói rõ về những ma sự mà người tu gặp phải nhất là trong thời kỳ tà sư đầy dẫy nầy, cho nên kinh Lăng Nghiêm được ví như "kính chiếu yêu".  Các yêu ma quỷ quái đều sợ nhất Kinh nầy, nên chúng tìm mọi cách hủy diệt kinh Lăng Nghiêm, tuyên bố kinh Lăng Nghiêm là giả, phỉ báng Chú Lăng Nghiêm, khiến cho người ta không tin, không nghiên cứu để rồi dễ lạc vào tà, làm quyến thuộc của chúng.

Yêu quái, ly mỵ, ma vương sợ nhất là Chú Lăng Nghiêm.  Phật nói kinh Lăng Nghiêm là để hiển bày Chú Lăng Nghiêm.  Chú Lăng Nghiêm liên quan mật thiết đến sự hưng suy của Phật giáo.  Trên thế gian nếu có người trì tụng Chú Lăng Nghiêm thì Chánh pháp tồn tại, nếu không có người trì tụng chú Chú Lăng Nghiêm thì không còn Chánh Pháp; lúc ấy, ngũ đại ma quân ở năm phương mặc tình tác quái và đó là bắt sự biến mất của Phật Pháp.  Hiện tại chùa, tu viện không trì Chú Lăng Nghiêm hay chỉ tụng phần cuối của Chú thôi, ấy chính là biểu hiện của Mạt Pháp.

Mong các Phật tử phát tâm nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm để có được trí huệ chơn chánh, phát tâm trường trai, tránh ngũ vị tân mà trì tụng Chú Lăng Nghiêm hầu Phật Pháp được cửu trụ, chúng sanh được lợi lạc.

bdh.

 

Thọ Ấm Ma

 

Kinh Văn:

A Nan! Thiện nam tử kia, tu Tam-ma-đề, trong Xa-ma-tha khi sắc ấm hết, thấy Tâm chư Phật giống như thấy hình tượng phản chiếu trong gương sáng.

Giảng:

A Nan! Thiện nam tử kia tu Tam-ma-đề. Tu tập công phu "phản văn văn tự tánh" hướng tánh nghe vào bên trong để nhận ra lại bản tánh của mình, tu tập nhĩ căn viên thông. Trong Xa-ma-tha (Shamatha) tĩnh lặng mọi niệm tưởng, khi phá sắc ấm, thì thấy Tâm của chư Phật như thấy hình tượng phản chiếu trong tấm gương sáng. Khi phá sắc ấm rồi thì thế nào? Ông có thể thấy được Pháp môn Tâm ấn của chư Phật, như thể ông thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương vậy.

 

Kinh Văn:

Người đó như có chỗ sở đắc, mà chưa thể dùng được. Cũng như người bị bóng mộc đè, tay chân còn y nguyên, thấy nghe không lầm, nhưng tâm bị chế ngự bởi khách tà, không cử động được, đây gọi là phạm vi của Thọ Ấm.

Giảng:

Người đó như có chỗ sở đắc, nhưng chưa dùng được, cũng như người bị bóng mộc đè. Trước tôi đã nói về loài quỷ Kumbhanda (Cưu Bàn Trà hay Yểm Mỵ quỷ). Loài quỷ này làm cho người ta tê liệt, người bị quỷ này đè, chân tay y nguyên, tứ chi nguyên vẹn không mất mát, thấy nghe không lầm hay mê muội, nhưng tâm bị chế ngự bởi khách tà, nên không cử động được. Ðây gọi là phạm vi của Thọ Ấm. Trạng thái này là phạm vi của thọ ấm.

 

Kinh Văn:

Khi trạng thái bóng mộc đè tiêu mất, tâm rời khỏi thân, trở lại xem nghe được mặt mày, đi ở tự do không bị ngăn ngại. Ðây gọi là hết Thọ ấm. Người ấy có thể vượt kiến trược. Xét nguyên do của Thọ ấm, nhận thấy vọng tưởng hư minh là cội gốc.

Giảng:

Khi trạng thái tê liệt bởi bóng mộc đè tiêu mất, tâm rời khỏi thân, trở lại thấy được mặt mày. Khi còn ở trong phạm vi Thọ ấm, thì giống như bị tê liệt bởi quỷ Cưu Bàn Trà, cho nên ông không được tự tại. Nếu tình trạng này biến mất tức là thọ uẩn đã bị phá sạch rồi, thì tâm sẽ thoát khỏi thân và ông có thể nhìn thấy được mặt ông. Ði ở tự do. Ông muốn đi đến nơi nào thì tùy tâm như nguyện, mà ông không muốn đi cũng được như nguyện, vô câu vô thúc, không bị ngăn ngại, hoàn toàn không bị trói buộc nữa. Ðây gọi là hết Thọ ấm. Cảnh giới này là thọ ấm đã bị phá rồi, không còn nữa, người ấy có thể vượt qua khỏi kiến trược. Ðó là một trong năm món trược của ngũ trược ác thế. Xét lại nguyên do của Thọ ấm thì vọng tưởng hư minh là cội gốc của Thọ ấm. Khi Thọ ấm được phá sạch rồi thì cái gốc của nó cũng tiêu tan luôn.

 

Kinh Văn:

A Nan! Người thiện nam kia, khi ở trong trạng thái như thế, cảm nhận một ánh sáng rực rỡ, trong tâm sinh khởi một loại cảm xúc. Do bên trong đè nén quá phần, bỗng dưng phát khởi lòng bi vô hạn, đến nỗi xem muỗi mòng như là con đỏ. Tâm sanh thương xót, bất giác rơi lệ.

Giảng:

A Nan! Người thiện kia, khi ở trong trạng thái như thế, cảm nhận một ánh sáng hết sức rực rỡ, trong tâm ông ta tự nhiên sinh khởi một loại cảm xúc, một sự cảm tưởng. Do bên trong đè nén quá phần, bởi vì ông ta ngăn phục, kiềm giữ tư tưởng thái quá. Khi sự dồn nén bên trong quá mức, bỗng dưng phát khởi lòng thương xót vô hạn. Thương xót những ai? Thương xót mọi loài chúng sanh, đến nỗi xem muỗi mòng như là con đỏ. Tiếng Hán gọi con mới sanh là Xích Tử, do da của trẻ mới sanh có mầu đỏ. Tâm sanh trắc ẩn, bất giác rơi lệ. Bất tri bất giác ông lại bật khóc.

 

Kinh Văn:

Ðây gọi là "đè nén tâm quá mức trong khi công phu". Nhận ra điều đó thì không có gì sai trái. Chẳng phải là chứng Thánh. Nếu biết rõ như vậy không còn mê lầm nữa thì trạng thái đó tự tiêu vong. Nếu nghĩ là mình chứng Thánh thì bị loài ma bi lụy nhập vào tim gan. Mỗi khi thấy người thì thương xót và kêu khóc không thôi. Mất đi chánh định, từ đó đọa lạc.

Giảng:

Ðây gọi là "đè nén tâm quá mức trong khi công phu". Trạng thái này có thể sanh khởi trong khi dụng công tu tập. Nó xảy ra vì ông đã đè nén tâm thái quá. Nếu ông minh bạch, nhận ra điều đó thì không có gì sai trái. Nếu ông hiểu ra mình đã sai lầm và tự nhủ: "Tại sao ta lại khóc lóc vô cớ như vậy? Ta phải thay đổi ngay." Hiểu rõ như vậy rồi sẽ không có vấn đề. Cảnh giới này không phải chứng Thánh. Ðó không có nghĩa là ông đã chứng được tâm Ðồng Thể Ðại Bi. Ðừng nghĩ rằng thương xót các loài muỗi mòng và các loài côn trùng nhỏ nhít như là con mới đẻ của mình là tâm Ðồng Thể Ðại Bi. Nếu biết rõ như vậy, không còn mê lầm nữa, trạng thái "thương xót" đó sẽ biến mất. Nhưng nếu nghĩ là mình đã chứng Thánh. Nếu ông nghĩ: "Ồ! Bây giờ ta đã có được tâm đồng thể đại bi, công phu tu tập của ta thực sự đã thành tựu" thì sẽ ma bi lụy, là loài ma gặp bất cứ người nào cũng đều bật khóc, nhập vào tâm ông, chiếm lấy thân ông, khiến ông bất cứ gặp ai thì thương xót, kêu khóc không thôi, khóc mà chẳng biết tại sao sanh mình sầu bi như thế.

Khi còn ở Manchuria, tôi biết một nguời phụ nữ tên là Lưu Kim Ðồng, gặp phải trạng thái như vậy. Bất kỳ khi gặp người, cô bật khóc và nói: "Trong tiền kiếp người là con tôi, bây giờ trở về, người đã tìm gặp được mẹ rồi đó". Bằng nước mắt, bà ta làm cho người ta mê hoặc, cho rằng thực sự gặp được mẹ. Nhưng thật ra là đã gặp ma vương. Mất đi chánh định từ đó đọa lạc, nếu ông nghe theo ma vương, ông sẽ rơi vào địa ngục.

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang