Vietnamese|English

Năm Mươi Ấm Ma

H.T. Tuyên Hóa giảng
Phật Giáo Giảng Ðường San Francisco 1968

Phần sau rốt của kinh Lăng Nghiêm Ðức Phật nói rõ về những ma sự mà người tu gặp phải nhất là trong thời kỳ tà sư đầy dẫy nầy, cho nên kinh Lăng Nghiêm được ví như "kính chiếu yêu".  Các yêu ma quỷ quái đều sợ nhất Kinh nầy, nên chúng tìm mọi cách hủy diệt kinh Lăng Nghiêm, tuyên bố kinh Lăng Nghiêm là giả, phỉ báng Chú Lăng Nghiêm, khiến cho người ta không tin, không nghiên cứu để rồi dễ lạc vào tà, làm quyến thuộc của chúng.

Yêu quái, ly mỵ, ma vương sợ nhất là Chú Lăng Nghiêm.  Phật nói kinh Lăng Nghiêm là để hiển bày Chú Lăng Nghiêm.  Chú Lăng Nghiêm liên quan mật thiết đến sự hưng suy của Phật giáo.  Trên thế gian nếu có người trì tụng Chú Lăng Nghiêm thì Chánh pháp tồn tại, nếu không có người trì tụng chú Chú Lăng Nghiêm thì không còn Chánh Pháp; lúc ấy, ngũ đại ma quân ở năm phương mặc tình tác quái và đó là bắt sự biến mất của Phật Pháp.  Hiện tại chùa, tu viện không trì Chú Lăng Nghiêm hay chỉ tụng phần cuối của Chú thôi, ấy chính là biểu hiện của Mạt Pháp.

Mong các Phật tử phát tâm nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm để có được trí huệ chơn chánh, phát tâm trường trai, tránh ngũ vị tân mà trì tụng Chú Lăng Nghiêm hầu Phật Pháp được cửu trụ, chúng sanh được lợi lạc.

bdh.

 

Thọ Ấm Ma

(Tiếp theo)

Kinh Văn:

Lại nữa A Nan, người thiện nam kia, khi ở trong trạng thái định này thấy Sắc ấm tan rã, hiểu rõ Thọ ấm. Lúc ấy cảnh giới thù thắng hiện ra, cảm kích quá phần. Trong trạng thái như thế, bỗng sanh dõng mãnh vô hạn, tâm quá mạnh mẽ, cho mình bằng Phật, nói có thể vượt qua ba a-tăng-kỳ kiếp chỉ trong một niệm.

 

Giảng:

Lại nữa, A Nan người thiện nam kia bao gồm tất cả những thiện nhân đang tu tập Phật Pháp, khi ở trong trạng thái định này, thấy sắc ấm tan rã, thấu rõ thọ ấm. Trong năm uẩn, biết rõ sắc ấm đã tiêu rồi và cũng hoàn toàn biết rõ, minh bạch thọ ấm. Lúc ấy cảnh giới thù thắng hiện tiền, cảm kích quá phần. Một cảnh tượng hết sức đặc thù hiện ra trong tâm người ấy, cho nên ông ta rất là cảnh kích. Nhưng thái quá thì đồng như bất cập. Không có gì khác biệt giữa người đi quá mục tiêu và người không đến kịp đích, cả hai đều không hợp với nghĩa trung đạo. Ví như khi đi du lịch nếu ông đi vượt quá nơi ông muốn đến thì cũng đồng như ông đi chưa đến vậy. Trong trạng thái này, trong cảnh giới định như thế, người ấy bỗng sanh tâm dõng mãnh vô hạn, tâm quá mạnh mẽ, dõng mãnh tinh tấn một cách đáng sợ chưa từng có, cho mình bằng Phật, nói rằng Ðức Phật và ta như nhau, nói rằng có thể vượt qua ba a tăng kỳ kiếp chỉ trong một niệm. Cho rằng có thể vượt qua a tăng kỳ kiếp thứ nhất, thứ hai, thứ ba chỉ trong một niệm. Do đó y nói y là Phật, không những tuyên bố chính mình là Phật, mà nó còn nói mọi người là Phật. Những người như thế đã rơi vào tà tri tà kiến. Thực sự là mỗi người đều có sẳn một Ðức Phật trong tâm, nhưng phải nhờ công phu tu tập mới nhận được ra Phật tánh. Ngay cả khi quyết tâm tu hành, cũng không thể trở thành Phật chỉ trong một niệm mà phải cần thời gian rất lâu xa. Dù thời gian ấy có thể rút ngắn lại nhờ hiểu biết và thực hành đúng Chánh Pháp, vẫn khó có thể thành Phật chỉ trong một niệm. Người ấy tu hành nhưng không được Thiện tri thức hướng dẫn chỉ dạy mà tự mình lại không có trí huệ, cho nên, dù có tu tập cần khổ, tinh tấn cho mấy đi nữa, anh ta chỉ tăng trưởng tà tri tà kiến mà thôi. Tự thấy rằng trải qua trải qua một thời gian tu tập lâu dài như vậy mà không thành Phật, nên tuyên bố mình là Phật, nói là mình đã thành Phật rồi. Ðây là tình trạng "sánh mình bằng Phật". Tình trạng này xảy ra khi thọ ấm tan rã. Y nói rằng y đồng như chư Phật. Thực ra chỉ một niệm sai lầm đó, ông ta đã bị ma nhập vào.

 

Kinh Văn:

Ðây gọi là "quá nôn nóng muốn hoàn hảo công phu". Nếu nhận biết thì không sai lầm. Trạng thái đó không phải là chứng Thánh. Nếu biết rõ như vậy và duy trì sự sáng suốt thì trạng thái ấy tự sẽ tiêu mất. Nhưng nếu nghĩ là Thánh, liền có ma cuồng nhập vào tim gan. Khi gặp người sẽ khoe khoang về mình. Người ấy trở thành cực kỳ ngã mạn, đến mức trên không còn thấy chư Phật, dưới không thấy có ai. Mất đi chánh định, từ đó đọa lạc.

 

Giảng:

Nay đang nghe giảng kinh Thủ Lăng Nghiêm. Bây giờ chúng ta đã đến chương rất quan trọng nói về năm mươi trạng thái ma sự được phát sanh từ ngũ ấm. Nếu người tu mà không hiểu năm mươi trạng thái ngũ ấm ma này, thì sẽ dễ dàng đi lạc. Nếu quý vị không nhận biết được cảnh giới của ấm ma, thì sẽ hồ đồ mà khoác lác khoe khoan hoặc cho mình là phi thường. Do vậy, tôi khuyên quý vị nên khuyến khích bà con bạn bè của mình đến nghe giảng phần năm mươi trạng thái ngũ ấm ma này, để họ biết được từng loại cảnh giới khi tu hành.

Ðây gọi là "quá nôn nóng muốn hoàn hảo công phu". Trạng thái này xảy ra như một kết quả nỗ lực của ông trong khi tu hành. Vì hậu quả thái quá từ sự chuyển hóa bên trong tự tánh khiến ông trở nên dõng mãnh như vậy. Người tu phát tâm dũng mãnh thì được, chẳng phải sai gì. Ông phát tâm dũng mãnh tinh tấn tiến về phía trước thì đúng đó, nhưng không được sanh tâm ngã mạn. Không nên nói: Ta là Phật! Ông là Phật rồi thì sao? Phật thì thuyết ba tạng, mười hai phần kinh. Ông đã thuyết được mấy tạng, mấy phần kinh? Ngay như thấu hiểu, ông cũng không đặng? Vậy mà tự cho mình là Phật rồi sao? Làm sao có chuyện ấy chớ! Nếu Phật thuyết ba tạng, mười hai phần kinh tất cả kinh điển, mà ông một tạng không biết, một phần không thông thì sao thành Phật? Ngay cả khi ông có thể thông hiểu từng đạo lý và giảng giải rành mạch ba tạng, mười hai phần, thì cao nhất là ông có thể gọi mình là một đệ tử của Ðức Phật chứ không thể xưng là Phật được! Vì cảm thấy trên thế giới ai cũng cung kính Phật nên y muốn làm Phật. Rằng: "Chết rồi, y sẽ được người cúng dường". Kỳ thật, chết rồi, chôn xuống đất, biến thành tro, thứ gì cũng chẳng còn!

Nếu nhận biết thì không sai lầm. Hoàn toàn tốt đẹp nếu có được sự tinh tấn dõng mãnh như thế. Miễn ông hiểu rằng: Ðó chỉ là một trạng thái (cảnh giới), và đó không có nghĩa là ông đã chứng quả Thánh. Trạng thái đó không phải là chứng Thánh. Nếu ông nhận rõ như vậy và duy trì sự sáng suốt, lâu rồi trạng thái ấy sẽ tự tiêu mất. Nhưng nếu nghĩ mình là Thánh. Nói rằng: Ồ đây nghĩa là ta đã thành Phật. Liền bị ma cuồng ngông nhập vào tâm. Nên quý vị thấy đó, nếu quý vị không nhận biết năm mươi trạng thái ngũ ấm ma, thì làm sao mà quý vị thành Phật được? Loại ma này là loại ma ngông cuồng, cống cao, ngã mạn. Khi nó len luồng vào tâm ông, chiếm hữu ông, nó tống khứ linh hồn của ông ra ngoài, thay vào đó là "ma vương tại đường", ma vương thay thế và trở thành linh hồn của ông.

Khi gặp người bất luận người nào, liền khoe khoang về mình, cho mình là đúng và người khác đều sai. Người ấy dèm pha bôi nhọ người khác và tự tán dương mình. Mọi người đều sai trái hết thảy chỉ có riêng mình ông ta là đáng trọng thôi. Y cho rằng y đã thành Phật.

Người ấy trở nên cực kỳ ngã mạn đối với mọi người, đến mức trên không còn thấy có Phật nữa. Vì sao? Vì ông ta cho chính mình là Phật. Và dưới không thấy người. Ông ta cũng không thấy có người. Thế thì hắn ta thấy cái gì? Hắn nói mọi người đều là Phật, chính hắn cũng là Phật, là vô thượng, chẳng có vị Phật nào ở trên hắn nữa. Hắn là Phật là tương lai tất cả sẽ thành Phật theo hắn, cho nên hắn "dưới không thấy người". Mất đi chánh định, từ đó đọa lạc. Những người như vậy nhất định sẽ đọa lạc.

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang