Vietnamese|English

Năm Mươi Ấm Ma

H.T. Tuyên Hóa giảng
Phật Giáo Giảng Ðường San Francisco 1968

Phần sau rốt của kinh Lăng Nghiêm Ðức Phật nói rõ về những ma sự mà người tu gặp phải nhất là trong thời kỳ tà sư đầy dẫy nầy, cho nên kinh Lăng Nghiêm được ví như "kính chiếu yêu".  Các yêu ma quỷ quái đều sợ nhất Kinh nầy, nên chúng tìm mọi cách hủy diệt kinh Lăng Nghiêm, tuyên bố kinh Lăng Nghiêm là giả, phỉ báng Chú Lăng Nghiêm, khiến cho người ta không tin, không nghiên cứu để rồi dễ lạc vào tà, làm quyến thuộc của chúng.

Yêu quái, ly mỵ, ma vương sợ nhất là Chú Lăng Nghiêm.  Phật nói kinh Lăng Nghiêm là để hiển bày Chú Lăng Nghiêm.  Chú Lăng Nghiêm liên quan mật thiết đến sự hưng suy của Phật giáo.  Trên thế gian nếu có người trì tụng Chú Lăng Nghiêm thì Chánh pháp tồn tại, nếu không có người trì tụng chú Chú Lăng Nghiêm thì không còn Chánh Pháp; lúc ấy, ngũ đại ma quân ở năm phương mặc tình tác quái và đó là bắt sự biến mất của Phật Pháp.  Hiện tại chùa, tu viện không trì Chú Lăng Nghiêm hay chỉ tụng phần cuối của Chú thôi, ấy chính là biểu hiện của Mạt Pháp.

Mong các Phật tử phát tâm nghiên cứu Kinh Lăng Nghiêm để có được trí huệ chơn chánh, phát tâm trường trai, tránh ngũ vị tân mà trì tụng Chú Lăng Nghiêm hầu Phật Pháp được cửu trụ, chúng sanh được lợi lạc.

bdh.

 

Thọ Ấm Ma

(Tiếp theo)

Kinh Văn:

Lại nữa, khi ở trong định, vị thiện nam tử ấy thấy sắc ấm tiêu vong, thấy rõ ràng thọ ấm. Lúc bấy giờ, trước mặt thì chẳng có cảnh chứng ngộ gì mới. Quay về kinh nghiệm cũ thì cảnh cũ chẳng còn. Vì sức trí huệ yếu ớt nên y rơi vào thế bế tắc, chẳng thấy gì (ở trước) cả. Lúc ấy trong tâm y đột nhiên sinh ra cảm giác khô khan và khát khao. Lúc nào ký ức cũng trầm trệ không phân tán. Y cho rằng đây là dấu hiệu của sự tinh tấn.

 

Giảng:

Trong quá trình tu hành, người tu định thấy sắc ấm tiêu vong, thấy thọ ấm rất rõ ràng. Lúc ấy nhìn về phía trước (tương lai) thì chưa có chỗ chứng đắc nào mới. Nhìn về đàng sau (quá khứ) thì chỗ an trú xưa kia đã không còn đó nữa. Vì sao có cảnh này? Vì trí huệ của y chưa đầy đủ, cũng không có đủ dũng mãnh, sắc bén. Trên phương diện công phu thì y hốt tiến hốt thối, cũng tức là lúc y vào chỗ bế tắc, sắp sửa đọa lạc vậy.

Lúc ấy vị hành giả không có cảm giác gì, cũng chẳng thấy gì khác biệt. Ðột nhiên trong tâm của y phát sinh một thứ cảm giác: hết sức khô khan, khát khao. Trong tâm cảm thấy vô cùng đơn điệu, chán chường, khô khan, cũng như khát nước vậy. Nhìn mọi sự bên ngoài, y cũng cảm thấy khô khan, đơn điệu, chẳng ý nghĩa gì. Y cảm thấy khát. Khát gì? Phật pháp. Y cần nước pháp lại tươi nhuận, vì y cảm thấy mình như bị khô cằn đi, rồi sẽ chẳng còn gì cả.

Như những người thường không tu hành thì nói: "Tôi cảm thấy rất cô đơn, chán chường vô vị." Vì chán quá nên lúc đó y sẽ tác quái! Tức là làm cái đó (làm chuyện dâm dục). Thế nào là sự chán chường vô vị? Tôi vốn không muốn nói ra, nhưng sợ quý vị không hiểu nên lại phải nói. Thì đây: giống như chuyện người nữ tưởng nhớ đến người nam, nhớ nhung đến độ lòng cô ta bồn chồn, bức rức rồi khô khan, khao khát vô cùng. Người nam nhớ nghĩ đến người nữ thì cũng khao khát, đơn điệu, chán chường. Như thử phải tìm kiếm một vật bị đánh mất. Tìm nhưng tìm không ra, nên sinh cảm giác ê chề chán chường.

Vị hành giả lúc ấy ký ức trầm trệ không sao phân tán, lúc nào y cũng như người bị bịnh tương tư, luôn luôn nhớ nghĩ, nhớ nghĩ; y cứ nghĩ đi nghĩ lại không thể quên đi người tình. Hành giả bấy giờ nhận lầm rằng sự trầm ức không phân tán, khô, khát, chán chường là một thứ tinh tấn. Kỳ thật đây là một cảnh giới của thọ ấm, lúc hành giả chưa khai trí huệ.

 

 

Kinh Văn:

Cảnh giới này gọi là "tu tâm nhưng tự thất vì thiếu trí huệ". (Tự thất nghĩa là cảm giác lạc lõng không biết đi về đâu). Nếu nhận biết được thì không lầm lỗi. Không phải là chứng Thánh. Nếu tự cho mình chứng Thánh liền bị loài ma nhớ nhập vào tâm. Ðêm ngày như nắm cái tâm treo vào một nơi. Mất đi chánh định, từ đó đọa lạc.

 

Giảng:

Ðây là cảnh giới của thọ ấm, gọi là "tu tâm mà thiếu trí huệ tự gây nên lầm lạc". Các ông chưa phát trí huệ nhưng đừng lo sợ vì chưa có trí huệ, vì nếu nhận biết được thì không lầm lỗi. Nếu ông hiểu ra đó chỉ là một cảnh giới, thì không có chuyện gì. Nhưng nếu không hiểu được thì ông sẽ rơi vào tình trạng "trầm không trệ tịch"; luôn đắm mình trong nhớ tưởng (trầm ức bất tán) không thôi thì ông sẽ khô mòn mà chết; khô chết thì có thành tựu gì chớ! Cảnh giới này không phải là chứng Thánh. Cảnh giới này không phải là ông có chứng đắc được điều gì hay là chứng Thánh quả. Ðừng nhận giặc làm con.

Nếu tự cho mình chứng ngộ thì sẽ bị loài ma nhớ nhập vào tâm. Ông có nghe chăng? Ðây thật là nguy hiểm! Nếu ông xem đó là cảnh giới tốt lành, một loại ma nhớ sẽ đến và giúp cho ông nhớ kỹ mọi việc. Ông không nhớ điều gì hả? Nó sẽ giúp cho ông nhớ, giúp ông không quên. Nó thấy ông đắm mình trong nhớ tưởng, nó đến nhập vào tâm ông để giúp cho ông nhớ. Ngày đêm như nắm cái tâm treo vào một nơi. Mất đi chánh định (không dễ đạt được chánh định ) từ đó đọa lạc, trong tương lai sẽ bị đọa vào địa ngục.

 (Còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang