Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

(tiếp theo)

 

PHẦN 15: KHI GIỌT SÁP RƠI

(Nhân duyên, cảm ân và tử sinh)

  

  • Chỉ cần duyên sâu, không sợ duyên tới trễ. Chỉ cần tìm ra đường, không sợ đường dài.

  • Chuyện gì đối cơ thì tốt. (Ðối cơ: thích ứng với căn cơ, với điều kiện tâm sinh lý).

  

  • Nếu ta có hạt giống thuần tốt thì nhất định phải nắm lấy thời cơ, mau mau gieo xuống đất. Ðồng thời phải cho nó đủ ánh nắng, nước và không khí thì cây mới lớn đặng.

 

  • Phát nguyện trong lòng mà không đem ra thực hành thì cũng như ruộng có hạt giống mà không cấy, không chăm sóc. Thật là uổng phí nhân duyên.

 

  • Dù cho có cơ hội và phước báu tốt tới đâu, nếu không biết nắm lấy nhân duyên thì nó cũng sẽ vuột mất.

 

  • Ðời người thì như rạp hát: Khi định nghiệp tới thì mình diễn vở tuồng ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người.

 

  • Khi sống trên đời, nên biết mọi thứ vật chất là để ta hàng ngày phương tiện dùng nó. Bởi thế mình nên sinh lòng cảm kích, trân quý và biết đủ. Nếu thế thì sống trên đời, nơi nào mình cũng thấy lòng yên, biết đủ; lúc nào cũng vui vẻ sung sướng.

 

  • Khi biết sử dụng đúng đắn một vật gì thì vật ấy mới có giá trị (sinh mạng của vật ấy mới tồn tại). Nếu ta không thương tiếc, bảo vệ nó mà ngược lại, hủy hoại, vất bỏ nó thì cũng như mình giết chết sinh mạng của vật ấy.

 

  • Hàng ngày mình phãi cám ơn cha mẹ và chúng sinh. Suốt đời không nên cô phụ cha mẹ và chúng sinh.

 

  • Con người đang ở trong vòng tuyệt vọng mà sinh lòng cám ơn thì quý lắm. Người luôn có tâm biết cám ơn thì thường không rơi vào cảnh tuyệt vọng.

 

  • Cây đèn cầy mà không tim thì chẳng thể thắp sáng. Nếu có tim đèn, phải cần đốt nó lên thì mới có ý nghĩa. Tim đèn đốt lên thì sáp sẽ chảy ra: so với không đốt thì nó tốt hơn nhiều.

 

  • Khi một giọt sáp nhiễu xuống thì lập tức lớp màng bọc ngoài nó đọng kết lại khiến nó dừng lại, không chảy tiếp. Ðó là vì trong trời đất lúc nào cũng có sức mạnh làm cân bằng: Sức mạnh ấy gọi là an ủi vỗ về.

 

  • Kinh Phật viết: "Sinh: ta đã từng sinh? Chết: ta đã từng chết?" Nguyên lai, sinh rồi chết, chết rồi sinh đều trong vòng tuần hoàn luân hồi. Chết là bắt đầu cho sinh. Sinh là khởi điểm đi tới cái chết.

 

 

(còn tiếp)

Trở về trang nhà | Về đầu trang