Lời Cảnh Tỉnh

Sư Cô Chứng Nghiêm

Sư Cô Chứng Nghiêm (Master Cheng Yen) quê quán ở tỉnh Ðài Trung, Ðài Loan. Năm 23 tuổi cô xuất gia, sống đời thanh đạm tu hành. Vào thời ấy vì hoàn cảnh khó khăn, cô đã phải làm nhang, đèn cầy, đậu hủ, bán để giúp chùa và duy trì sinh hoạt cá nhân. Thấy sự khổ sở của đồng bào, cô đã phát đại nguyện hành đạo bồ tát để cứu tế chúng sinh. Với đại nguyện và tinh thần vì người quên mình, nhiều nhân duyên bất khả tư nghì đã cảm ứng, để đến năm 1966, cô thành lập Từ Tế Công Ðức Hội (Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation). Thế rồi trãi qua hơn ba mươi năm cần khổ phục vụ, hội đã giúp không biết bao nhiêu người nghèo khổ bịnh tật và vì vậy hội đã trở thành một trong những tổ chức từ thiện cung ứng nhu cầu về y tế, phục vụ, giáo dục, văn hóa tích cực nhất ở Ðài Loan. Hiện tại Buddhist Compassion Relief Tzu Chi Foundation đã có chi nhánh tại Nam Phi, Á Căn Ðình, Bỉ, Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản, Thái Lan... Sư Cô được trao tặng Ramon Magsaysay Award năm 1991 và cũng đã được đề nghị lảnh giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1993. Những lời khuyên sau đây là lời cô bản thân kinh nghiệm, nói lại cho chúng ta để đối diện với hoàn cảnh thực tế mỗi ngày.

 

(tiếp theo)

PHẦN 18: THUYẾT PHÁP KHÔNG LỜI
(Cất bước hướng về đường học Phật)

  • Cống hiến mà chẳng mong cầu gì cả, vì tất cả chúng sinh mà mình tu dưỡng ngôn ngữ hành động: đó chính là học Phật.
  • Phật dạy ta không phải chỉ có biết làm sao liễu sinh thoát tử mà thôi, Ngài còn dạy ta làm sao biết tha thứ, không sinh lòng tính toán hơn thiệt ích kỷ.
  • Khi học Phật pháp, mình cần tu dưỡng tới chỗ rằng bất luận chuyện gì xảy ra (nghịch cảnh tới với mình), trong lòng không nên có gì mặc cảm, (nghĩ rằng mình làm đúng, sao họ nói mình sai; sao bất công thế...)
  • Nếu trước tiên mình không nuôi dưỡng lòng yêu thương và tánh nhẫn nại thì học Phật Pháp khó thành.
  • Dù có học Phật Pháp hay không, ai ai cũng phải học làm người cho tốt.
  • Lạy Phật, tin Phật, không phải tin lạy một tượng gỗ mà là tin vào nhân cách đạo đức của Phật. Rồi mình phải phản quán tự tánh, tin rằng mình và Phật có cùng nghị lực, rằng ai ai cũng có tánh Phật. Chỉ cần mình chịu dụng tâm tu hành thì ai ai cũng có thể phát huy bản tánh Chân Như.
  • Khi học Phật mình phải thông đạt đạo lý vô thường. Hiểu thấu lý này thì mình mới làm chủ được vận mạng, đi đứng tự tại, hướng về cảnh giới quang minh sáng lạn.
  • Đời người thật vô thường. Vật gì cũng trãi qua bốn giai đoạn: sinh thành, an trụ, hư hoại và diệt mất. Tâm thái tư tưởng cũng trãi qua bốn giai đoạn: sinh ra, an trụ, biến đổi và diệt mất. Sinh vật cũng phát triễn qua bốn giai đoạn: sanh ra, già đi, bịnh hoạn rồi chết. Nếu thể hội đạo lý trên thì trong quan hệ giữa mình và người, bạn sẽ không ích kỷ tính toán gì cả. Một khi bạn không tính toán hơn thiệt trong vòng nhân ngã, thị phi thì tự nhiên sẽ chuyên tâm vào Đạo. Bạn sẽ không để những chuyện phiền toái của đời lay chuyển tâm niệm tu hành.
  • Không cần phải nghe thật nhiều giáo pháp. Nếu bạn tận tâm hết sức tu trì theo một câu kinh kệ thì đó là pháp chân thật rồi đó. Đó cũng chân chính là căn lành vậy.
  • Học Phật Pháp cần học cho tới chỗ tâm luôn an tĩnh, ý luôn vi tế quan sát. Được vậy thì trong thiên hạ, mỗi cọng cỏ, mỗi cành cây, hoa lá đều là hình tượng của chư Như Lai.
  • Học Phật Pháp cần học ba tâm: trực tâm, thâm tâm và đại bi tâm.
  • Trước khi học Phật Pháp thì sinh mạng giống như một trang giấy trắng đầy dẫy những hình, những nét loạn xạ tùy theo dục vọng. Sau khi học Phật Pháp, sinh mạng thì như trang giấy trắng chỉ viết toàn chữ. Bạn hãy viết lên những hàng chữ ngay ngắn đẹp đẻ để cho người khác đọc.
  • Trên thế giới, không lúc nào, không việc gì không là thuyết pháp cho mình nghe. Thuyết pháp như vậy thì vô thanh, không lời. Nhiều khi pháp không lời thì thâm sâu hơn pháp có lời nhiều lắm.
  • Pháp như nước, như sông, như lạch: Nó có thể tẩy sạch tâm ô nhiễm của chúng sinh. Pháp cũng như thuốc: Thuốc không phân biệt giàu nghèo sang hèn, hễ trị được bịnh thì là thuốc tốt. Tâm hoan hỷ vui vẻ là một liều thuốc hay lắm.
  • Nếu chúng sinh cần dùng thì đầy núi, khắp đồng, cây cỏ rễ lá đều là thuốc. Nếu chúng sinh không cần tới thì dù có trân quý tới đâu cũng chẳng phải là thuốc. Phật Pháp cũng lại như vậy. Kinh điển không có thâm sâu hay nông cạn, cao thấp hay lớn nhỏ. Nếu chúnh sinh biết hấp thụ và ứng dụng Phật Pháp thì đó là pháp lớn vi diệu nhiệm mầu vậy.

(còn tiếp) 

Trở về trang nhà | Về đầu trang