Lá Thư Đầu Xuân


Các bạn thân mến,

 

Mồng một là ngày vui khó quên: kẹo mứt, bánh trái, múa lân, đốt pháo thật nhộn nhịp rộn ràng. Trẻ em, con cái mặc quần áo mới đến mừng tuổi cha mẹ, ông bà. Cả nhà cùng  lên chùa thắp hương lễ Phật, lễ Tổ, viếng mộ tổ tiên… gia đình sum vầy. Ai ai cũng vui.  

Song ít ai biết mùng một tết cũng là ngày vía đức Di Lặc. Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà đạo Phật chọn ngày đầu năm làm ngày vía Đức Di Lặc. Các bạn nghĩ xem có đức Phật nào thích hợp với không khí vui nhộn của ngày tết như Đức Di Lặc không? Hãy xem Ngài:  

Mặt to mắt lớn,

Lúc nào cũng cười.

Bụng phệ tai dài,

Ai nhìn cũng vui.

Các bạn biết không, ở Trung Hoa, khi bạn vào cổng chùa, điện Phật đầu tiên bạn bước vào chính là điện Di Lặc. Ngài Di Lặc là người đầu tiên ở chùa chào đón các bạn đó! Ví như cánh tay mở rộng, tiếp đón, Ngài là biểu hiện của lòng từ, lòng thương không phân biệt kẻ tốt người xấu. Khi có ai đối xử tệ hại với Ngài, dùng lời xỏ xiên, chửi bới, làm nhục hay vu oan, Ngài đều nhẫn nhục hết:  

Bụng bự hay nhẫn

Nhẫn thiên hạ những chuyện khó nhẫn.

Khi nhẫn nại như vậy, Ngài không hề mảy may có lòng hiềm hận. Bởi vì Ngài thấy mọi việc ở trên đời đều không có thực thể. Thế mà những kẻ phàm phu chúng ta nào biết được đạo lý ấy, thật đáng hổ thẹn. Ngài thì:  

Mở miệng liền cười,

Cười trần gian những kẻ đáng cười.

Ngài cười là vì Ngài thấy chúng ta cứ đêm ngày tranh chấp, đố kỵ hãm hại nhau; lại còn chấp trước đeo đuổi, không nhàm mấy thứ danh lợi rác rưởi .

 

Các bạn ơi,

Hồi xưa Đức Di Lặc có lần hạ phàm, hiện thân làm một vị tăng. Ngài lúc nào cũng đeo bên mình một cái bao lớn không biết ở trong đựng đồ vật gì. Song hễ gặp  trẻ em  nào, Ngài cũng rút từ trong bao ấy ra một món quà tặng cho em , với điều kiện là em ấy niệm một tiếng A Di Đà Phật. Trẻ em nghèo nàn khốn khổ khắp chốn không em nào là không biết Ngài và không trông mong được gặp Ngài. Các bạn biết Ngài có  đặc điểm và tính tình ra sao không: Đây, Ngài tự mô tả:  

Già khờ khoác áo nạp,

Vá víu đỡ rét hàn.

Cơm lạt dằn no bụng,

Vạn sự tùy duyên thôi!

Hễ ai chửi già khờ

Già khờ tự nói: Giỏi.

Hễ ai đánh già khờ

Già khờ lăn ra ngủ.

Khạc nhổ nơi mặt già,

Cứ để nó tự khô.

Già này chẳng tốn công

Bạn cũng không phiền não.

Nhẫn nhục  Ba-la-mật

Đúng là báu nhiệm mầu,

Thấu rõ lý lẽ này,

Lo gì Đạo chẳng xong?

Vật báu nhiệm mầu của Ngài không gì khác hơn là lòng nhẫn nhục chịu đựng vô song, và nhất là lòng tha thứ không bờ bến.  

            Thí dụ như có trăm ngàn ức na-do-tha a-tăng-kỳ * chúng sanh có năng lực biến ra trăm ngàn ức na-do-tha cái miệng. Trong mỗi một cái miệng ấy phát ra trăm ngàn ức na-do-tha a-tăng-kỳ tiếng nói, nào là lời chẳng vui, lời chẳng lành, lời chẳng vừa lòng đẹp ý, lời chẳng đáng thích đáng yêu, lời chẳng phải nhân từ hiền lành, lời chẳng phải của bậc thánh, lời chẳng hợp với ý Phật thánh, lời chẳng gần gũi với bậc thánh, lời vô cùng đáng ghét đáng chán, lời chẳng thể nào nghe lọt tai… Những chúng sanh ấy dùng những lời lẽ trên để hủy nhục đức Bồ tát…  

Bồ tát bấy giờ không hề giận dữ. Ngài nhẫn chịu và suy nghĩ rằng:  

            Hôm nay ta gặp cái khổ này, ta phải nhẫn thọ vì ta phải nhớ nghĩ thương yêu chúng sanh, vì ta phải làm lợi ích chúng sanh, vì ta phải làm chúng sanh an lạc, vì ta phải thương xót chúng sanh, vì ta phải nhiếp thọ dìu dắt chúng sanh, vì ta phải đừng bỏ chúng sanh, vì ta cần tự giác ngộ và làm người khác giác ngộ, vì ta phải làm tâm bồ-đề không cho thối sụt, vì ta phải nhắm tới Phật đạo…

                                                           (Kinh Lăng Nghiêm)  

Do đó Bồ tát nhẫn nại và tha thứ mọi hành động xấu ác của chúng sanh.  

Cái bạn ơi, hễ mình có lòng tha thứ thì tự nhiên mình không còn lòng nghĩ xấu nghĩ ác về kẻ đó nữa. Và đó là bước đầu của lòng Đại Bi đấy:  

Hãy nhận thật lỗi mình,

Chớ bàn tới lỗi người.

Lỗi người là lỗi mình,

Đồng thể, ấy Đại Bi.              

                        (HT. Tuyên Hóa)

Khi lòng mình không nghĩ xấu về kẻ khác, không phê bình trách móc, đố kỵ kẻ khác thì mình mới được thanh tịnh. Có thanh tịnh thì mới an lạc. Có an lạc thì mới nhẹ nhàng tự tại. Lúc nào cũng vui, niềm vui bất tận. Vui như mỗi ngày đều là ngày Tết vậy. Niềm vui nội tại mà đức Di Lặc biểu lộ bằng nụ cười bất hủ:  

Bạn muốn hỏi ta cười cái gì?

Ta hỏi chớ bạn khóc chuyện chi?

Cười khóc đều chẳng lý Trung Đạo

Chấp trước hai đằng để làm chi?

Một miệng hớp sạch dòng sầu oán

Hai mắt nhìn suốt bả lợi danh

Mặt mũi Bồ tát chẳng ai rành

Gặp mà không biết uổng lắm thay!

                                    (HT. Tuyên Hóa)

 

         Bồ Đề Hải

 

Chú thích: * Na-do-tha a-tăng-kỳ: Con số vô biên vô cực.

 

Trở về trang nhà | Về đầu trang