Vietnamese|English

Nhẫn Là Bảo Vật Vô Giá

Giảng ngày 5 tháng 5 năm 1984



Đã là Phật tử, chúng ta nhất định phải biết nhẫn. Nhẫn cái gì? Là nhẫn nhịn những cái người ta không thể nhẫn. Có người nói: “Tôi thật là nhẫn hết nổi rồi!” Nếu chúng ta nhẫn hết nổi thì tức là không thể “hết” được. Hết cái gì? Là hết nghiệp chướng. Nếu nghiệp không tiêu, tình chưa không, tức là còn có sanh tử. Gọi là: “Nghiệp bất trọng, bất sanh Ta-bà. Ái bất đoạn, bất sanh Tịnh độ.”
(Nghiệp không nặng không sanh Ta Bà. Yêu không cắt không sanh Tịnh độ) . Chừng nào nghiệp tận, tình không, đến lúc đó chúng ta sẽ hết sanh tử và được giải thoát thật sự.

Người tu hành nên có công phu tu nhẫn nhục. Nhẫn đói, nhẫn khát, chịu gió, chịu mưa, chịu nóng, chịu lạnh, thậm chí cho đến phải nhẫn chửi, nhẫn đánh nữa. Những cảnh nầy đều là thử thách. Như tôi thường nói: “Tất cả là khảo nghiệm, xem bạn sẽ làm sao? Đối cảnh mà không biết, phải luyện lại từ đầu.” Dù gặp nghịch cảnh như thế nào đi nữa, chúng ta cũng nên dùng tâm lý “nghịch lại thuận thọ” để tiếp nhận. Chúng ta đừng để cảnh giới xoay chuyển, hoặc dựng cờ trắng mà đê đầu xin hàng phục. Người xưa nói : Việc nhỏ mà không nhịn tức sẽ làm hư chuyện lớn.” Nhẫn là bảo vật vô giá: “Nhịn giây lát, gió yên sóng lặng; lui một bước, biển rộng trời xanh.”

Khi đức Phật Thích Ca còn tại thế, có một hôm Ngài đi ngang qua bờ sông và thấy một con dã can (thuộc loài lang sói), muốn ăn thịt con rùa. Nhưng con rùa thì rút đầu, thụt chân vào trong mai, rồi nó nằm yên không động đậy một lúc thật lâu. Dã can vì không có tâm nhẫn nại nên bỏ đi, còn rùa nhờ có lòng nhẫn nại mà sanh mạng được bảo tồn. Đức Phật nói với Tôn giả A Nan rằng: “Người tu hành cũng nên như vậy.” Bậc cổ đức nói: “Gần đây tôi mới học được cách của con rùa, lúc nào đáng rút đầu thì hãy rút đầu.”

Trong lúc nóng giận mà quý vị nhịn được, thì quý vị sẽ miễn lo âu cả trăm ngày. Nếu người ta chửi mình, thì xem như mình đang thưởng thức một bài hát thịnh hành. Nếu có người đánh mình, thì xem như mình đi đường vô ý va vào cột cửa. Nếu quý vị quán tưởng như thế, thì cho dù là giáo mác cũng tự nhiên biến thành ngọc lụa. Nếu không, ngọn lửa vô minh sẽ bốc cao ba trượng, rồi nổi cơn lôi đình, phát thành một trận đại chiến. Kết quả hai bên đều bị thương, không những tổn thương tình cảm, lại còn mất cả nhân cách và bị người ta chê là thiếu tánh điềm tĩnh. Cho nên nói: “Thọ tận thiên hạ bá ban khí, dưỡng tựu hung trung nhất đoạn xuân”, chịu được hết trăm lần lời chỉ trích của thiên hạ, là lòng ta nuôi dưỡng thành khúc nhạc xuân. Có thể lấy đó để làm câu châm ngôn. Đó là những lời vàng ý ngọc.



 

Trở về trang nhà | Về đầu trang