Kinh Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm

Quyển 9: Ngũ Ấm Ma - Thọ Ấm

Hòa Thượng Tuyên Hóa Giảng

 

KINH VĂN:  

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, nhận rõ thọ ấm. Khi ở trong chốn thanh tịnh, tâm được an ổn. Bỗng nhiên phát sanh niềm vui vô hạn trong tâm, không thể kềm chế được.

 

Giảng:

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, nhận rõ thọ ấm. Khi ở trong chốn thanh tịnh của định, tâm được an ổn. Tâm hết sức an tĩnh và ổn định, hết thảy tạp niệm không còn. Ngay lúc ấy, thọ ấm lại phát sanh tác dụng. Bỗng dưng phát sanh niềm vui vô hạn trong tâm. Cảm thấy dâng tràn niềm vui vô hạn, vui đến cực điểm, trong tâm vui đến mức, mức độ của nó không lường biết  được, và không kềm chế được. Cho dù có muốn đình chỉ niềm hoan lạc ấy, cũng không dừng được.

           

KINH VĂN:  

Đây gọi là “cảm nhận khinh an nhưng thiếu trí tuệ để điều phục.”  Nếu hiểu rõ thì không lầm lỗi, không phải là chứng Thánh.

 

Giảng:

Đây gọi là một loại cảnh giới của “khinh an nhưng thiếu trí tuệ để điều phục”  trạng thái vui mừng ấy. Hành giả không có trí tuệ để chế ngự cảm giác vui mừng này. Nếu hiểu rõ thì không lầm lỗi, không phải là chứng Thánh. Đây không phải là biểu hiện của Thánh quả.

           

KINH VĂN:  

Nhưng nếu cho mình đã chứng Thánh, thì có loài ma thích vui sẽ nhập vào tâm. Mỗi khi gặp người liền cười, cùng ca hát nhảy múa trên đường. Tự xưng đã được vô ngại giải thoát. Mất đi chánh định chắc chắn sẽ bị chìm đắm.

           

Giảng:  

Nhưng nếu cho mình đã chứng Thánh. Nếu ông nói: “Ồ! Bây giờ tôi đã vào Hoan Hỷ Địa! Tôi là Bồ Tát Hoan Hỷ Địa đây. Thì có loài ma thích vui sẽ nhập vào tâm ông. Mỗi khi thấy người liền cười vang, cùng ca hát nhảy múa trên đường. Giống như hippie vậy, hoàn toàn mất tự chủ. Vẫy tay, dậm chân, ca hát, nhảy múa, làm đủ thứ âm nhạc.

Tự xưng là đã chứng được vô ngại giải thoát. Mất đi chánh định chắc chắn sẽ bị chìm đắm.  Đánh mất hết thảy chánh định, chánh tri chánh kiến. Cuối cùng rơi vào địa ngục.

 

KINH VĂN:  

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, tỏ rõ thọ ấm. Tự bảo là đã đủ rồi. Bỗng nhiên, vô căn vô cớ, có tâm đại ngã mạn phát sanh; cho đến tâm kiêu mạn, tâm mạn quá mạn, tâm tăng thượng mạn, hoặc ty liệt mạn đều cùng phát ra một lúc. Trong tâm khinh thường mười phương các Đức Như Lai, huống nữa là những quả vị thấp như Thanh Văn, Duyên Giác.

           

Giảng:  

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, nhận rõ thọ ấm. Tự bảo là đã đủ rồi. Nói mình đã đủ rồi, cái gì cũng đã đều viên mãn cả, đã chứng quả rồi, đã khai ngộ rồi, và đã thành Phật. Bỗng nhiên, vô căn vô cớ, có tâm đại ngã mạn phát sanh. Ngã mạn tức là một hình thức của kiêu mạn. Hắn chẳng kính trọng người nào, xem thường tất cả, cho rằng chẳng ai bằng mình.

Cho đến tâm kiêu mạn, cống cao ngã mạn. Một loại ngã mạn rất cao. Tâm mạn quá mạn, cực kỳ ngã mạn. Tăng thượng mạn không còn lối ngạo mạn nào cao hơn loại này nữa – ngã mạn chồng lên ngã mạn. Và ty liệt mạn. Cảm thấy mọi người đều thấp hèn hơn ta và khinh thường hết thảy mọi người. Trên là những tướng trạng khác nhau của ngã mạn, đều cùng phát ra một lúc.

Trong tâm khinh thường cả mười phương các Đức Như Lai. Hắn ngã mạn đến mức độ nào? Không chỉ ngã mạn đối với người mà còn ngã mạn đối với Chư Phật, thế nên hắn xem thường các đấng Như Lai, thấy các Ngài không bằng như hắn. Quý vị xem cái ngã mạn này nguy hại đến dường nào!

Huống nữa là những quả vị thấp như là Thanh Văn, Duyên Giác. Hắn ta càng xem thường những vị này. Thái độ của hắn ta là: “Các ông chẳng là gì cả, chỉ là một vị Alahán tu hạnh tiểu thừa, các ông có gì hay ho lắm đâu?” Hắn cho rằng đã cao hơn Phật, nhưng đáng tiếc hắn không phát minh ra được danh xưng khác để gọi cho mình.

           

KINH VĂN:  

Đây gọi là “tự xem mình quá cao, nhưng thiếu trí huệ để tự cứu.”  Nếu nhận ra thì không có lỗi. Đây không phải là chứng Thánh.

 

Giảng:  

Đây gọi là tự xem mình quá cao, trong thọ ấm trạng thái này có khi phát sanh. Nhưng thiếu trí huệ để tự cứu. Người ấy không có trí huệ để tự cứu mình. Nếu nhận ra thì không có lỗi. Nếu nhận ra đây là sai lầm thì ma sẽ không có dịp phát huy tác dụng. Nên nói: Giác tức không mê, mà khi mê tức là không giác.

Quý vị một khi giác, thì giống như có kiếm trí huệ vậy, chém phăng mọi mê lầm.

Đây không phải là chứng Thánh. Đây không phải là biểu hiện của chứng Thánh quả.

           

KINH VĂN:  

Nhưng nếu nhận là chứng Thánh, thì có loại ma đại ngã mạn nhập vào trong tâm, không lễ Chùa, Tháp, phá hủy Kinh Tượng. Nói với đàn việt rằng: “Tượng chỉ là vàng, đồng hoặc là gỗ, đất. Kinh chỉ là lá hoặc là giấy lụa; thân xác thịt mới là chân thật vĩnh cửu, mà không cung kính, lại sùng bái gỗ đất, thật là điên đảo.” Những kẻ đã quá tin vào nó, nghe theo lời này, đập phá kinh tượng và chôn sạch. Nó gây nghi ngờ lầm lạc cho chúng sanh khiến cho những chúng sanh lầm lạc này phải đọa vào Vô Gián địa ngục.  Sai mất chánh định, nó sẽ đọa lạc.

 

Giảng:  

Nếu nhận là chứng Thánh. Nếu như cho rằng “ Đây là cảnh giới tốt” Thì có một loài ma đại ngã mạn sẽ nhập vào trong tâm, chiếm đoạt thân xác ông. Không lễ Chùa Tháp. Nó không lạy Phật hay Tháp, cũng chẳng lạy Phật khi vào trong chùa. Phá hủy kinh tượng. Nó sẽ đốt kinh đập phá tượng Phật. Đốt kinh, hủy tượng vốn là tội đọa địa ngục, nhưng nó lại nói: “những cái này đều là thứ giả”

Bảo với đàn việt rằng. Nó cũng có đệ tử và bảo với đệ tử như vậy. Đàn (dana) có nghĩa là bố thí, việt (pati) nghĩa là vượt qua. Nên trong Phật Giáo, những người cúng dường Tam Bảo được gọi là đàn việt (danpati). Nó cũng có đàn việt và tín đồ của nó. Nó nói với đồ chúng của nó rằng: Tượng chỉ là vàng, đồng, đất, gỗ. Kinh chỉ là lá, giấy, lụa. Tượng Phật thì được làm bằng vàng, đồng hoặc được nhồi bằng đất hoặc tạc bằng gỗ; kinh thì được viết trên lá hay trên vải, lụa; các ông cung kính nó để làm gì chớ? Sao các ông lại lễ bái nó? Nó vốn là vật vô tri vô thức. Thân xác thịt này mới là chân thực vĩnh cửu. Cái thân xác thịt của tôi mới là chân thật mà lại không cung kính, các ông không cung kính tôi, lại sùng bái gỗ đất, thì có được ích lợi gì chứ? Có ích lợi gì khi lễ lạy những ngẫu tượng ấy? Các ông lạy nó không bằng lạy tôi; các ông lạy tôi chẳng phải tốt hơn sao? Thật là điên đảo. Các ông lạy những ngẫu tượng ấy, nhưng nó chỉ là những mảnh gỗ, nó đâu có tri giác, các ông thật là điên rồ khi lạy chúng! Những kẻ đã quá tin vào nó. Những người đã tin sâu vào ma sẽ nghe theo lời nó, đập phá tượng Phật, đốt kinh và chôn sạch. Qua hành vi này, gây nghi ngờ và lầm lạc cho chúng sanh, khiến họ không tin vào Phật Pháp, thay vào đó lại sanh nghi ngờ. Nó dẫn dắt chúng sanh lầm lạc như vậy, khiến cho những chúng sanh lầm lạc này phải đọa vào Vô gián địa ngục. 

Sai mất chánh định, nó sẽ đọa lạc. Người này tương lai nhất định đọa vào địa ngục Vô gián.

Trở về trang nhà