![]() ![]() |
|
Vietnamese|English
Trần
Do Bân
Trong
những Phật tử Á đông đã quy y, có một sự hiểu lầm rất
phổ biến. Mọi người đều nghĩ rằng càng quy y với nhiều
thầy thì càng tốt. Đây là một dấu hiệu của thời kỳ Mạt
pháp. Do quy y với Thầy này, rồi quy y với Thầy nọ, họ gây ra
sự tranh chấp giữa các Thầy vì tranh căi lẫn nhau xem ai là người
có duyên Phật pháp và có được những người đê tử đó. Nhưng
Hòa Thượng luôn luôn yêu cầu những người đã quy y rồi thì
đừng ghi danh quy y nữa - họ chỉ cần theo đại chúng và tùy
hỷ. Một vị cao tăng đương thời là Đại Sư Ấn Quang cũng có
nói rằng trong việc quy y, thành viên của Tăng Đoàn là đại
diện cho Phật để truyền ba quy y (tam quy). Vị Thầy đó là
chứng minh sư, nhưng người phật tử quy y không phải là quy y
với vị Thầy đó. Điều này có nghĩa là chúng ta thật sự nên
đặt câu hỏi là : "Ai là
vị Thầy chứng minh việc truyền tam quy cho quý vị
?" chứ không phải là câu hỏi :
"Quý vị quy y với ai ?". Hòa Thượng nói:
Khi
đề cập vấn đề phong bì đỏ, từ trước đến nay Hòa Thượng
đều phản đối phong tục này. Bởi vì trong đó có yếu tố
lừa dối. Không ai biết trong phong bì đỏ đó là bao nhiêu
tiền. Đối với những Phật tử ở Ả châu, quy y và phong vì đó
liên hệ với nhau. Trong trường hợp như vậy, những người không
thể có phong bì đỏ và những người ngoại đạo sẽ không dám
tin Phật và quy y. Hòa Thượng nói:
Trong
quyển bảy từ Kinh A Hàm, Đức Phật nói:
"Giữ vàng hay các thứ tiền bạc hoặc đồ quý giá không
phải là Pháp của Sa Môn, đệ tử Thích Ca. Nếu họ có giữ vàng
hoặc tiền hoặc đồ quý giá, thì họ không phù hợp Pháp của
Sa Môn." Do đó xin tiền không phải là phương pháp tu hành
của người xuất gia. Trong quyển 54 của Từ Phần Luật Đức
Phật bảo Trường giả Châu Man: "Sa
môn, đệ tử Thích ca không nên giữ vàng bạc; họ nên cho đi châu
báu của họ, và không tự trang sức. Bất cứ người nào giữ vàng
bạc sẽ tự mình dính mắc vào ngũ dục, như thế họ không theo
Pháp Sa Môn, đệ tử Phật. Có ai nghĩ rằng ngày nay trong thời
kỳ Mạt pháp có những kẻ xuất gia dùng bình bát để xin
tiền. Việc này đã có tác dụng hủy hoại thanh danh của Phật
Giáo và sự tụ tập của thành viên Tăng Đoàn, đặc biệt
hiện nay khi có những người đi xin và tự xưng là người xuất
gia để phá hoại Phật pháp. Nếu thành viên của Tăng Đoàn không
mang bình bát đi xin tiền, thì chắc chắn sẽ không có người nào
chịu khó mao xưng là thành phần của Tăng Đoàn. Do đó Hòa Thượng
khuyến khích đệ tử của ngài giữ giới không giữ tiền càng
nhiều càng tốt; để tránh "kết duyên" với tiền bạc
càng nhiều càng tốt. Hòa Thượng nói:
Một
vấn đề nữa đang xảy ra trong Phật Giáo hiện nay là cái gọi
là "Pháp làm giàu". Hòa Thượng nghiêm khắc về ngay
thẳng về vấn đề này: "Không
có Pháp nào như thế để làm giàu trong Phật Giáo." Đại sư
Vĩnh Giác nói trong Chứng Đạo Ca:
"Đệ tử Thich Ca nói rằng họ nghèo; họ thật sự nghèo
về thân, nhưng không nghèo về Đạo. Về sự nghèo, thân họ bao
bọc trong giẻ rách thô kệch. Về đường Đạo, trong tâm hồ
chứa đựng viên ngọc vô giá." Đó là nói về "bần Tăng"
trong Phật Giáo. Chữ "phú Tăng" không hiện hữu. Bởi vì
họ là "bần Tặng", làm sao họ có thể truyền "Pháp
làm giàu"? (nhưng làm người
lầm lạc bằng cách nói rằng đó là phương pháp của Đức
Phật trong khi thật ra hoàn toàn không có!). Nhận định của Hòa
Thượng là:
Phật Giáo là một giáo pháp cao thượng. Chắc chắn không ngừng lại với "phong bì đỏ" kèm theo danh lợi. Phật Giáo cũng không ngừng lại với những "Pháp hội" đi cùng với việc cứu độ linh hồn. Chư Phật và những bậc đại trí muốn chúng sanh hiểu rằng thế gian là vô thường và người ta cần dẹp bỏ tham sân si. Làm sao mà chư Phật, chư Bồ Tát lại bị giáng xuống mức độ các vị thần để người ta "tìm cầu phú quý" ? Đó không phải là hối lộ hay sao ? Như vậy thì làm sao Phật Giáo khác với những tôn giáo dân gian của Đông Phương và Tây Phương ?
|