Vietnamese|English

Phần 5: Quy Y và Phong Bì Đỏ

Trần Do Bân 

Dịch từ nguyên bản Hoa Ngữ : Thí Luận Tuyên Hóa Lão Hòa Thượng Đích Phật Học Cống Hiến đăng trên nguyệt san Vajra Bodhi Sea từ số tháng 6, 1996 đến số tháng 10, 1997.

 

Trong những Phật tử Á đông đã quy y, có một sự hiểu lầm rất phổ biến. Mọi người đều nghĩ rằng càng quy y với nhiều thầy thì càng tốt. Đây là một dấu hiệu của thời kỳ Mạt pháp. Do quy y với Thầy này, rồi quy y với Thầy nọ, họ gây ra sự tranh chấp giữa các Thầy vì tranh căi lẫn nhau xem ai là người có duyên Phật pháp và có được những người đê tử đó. Nhưng Hòa Thượng luôn luôn yêu cầu những người đã quy y rồi thì đừng ghi danh quy y nữa - họ chỉ cần theo đại chúng và tùy hỷ. Một vị cao tăng đương thời là Đại Sư Ấn Quang cũng có nói rằng trong việc quy y, thành viên của Tăng Đoàn là đại diện cho Phật để truyền ba quy y (tam quy). Vị Thầy đó là chứng minh sư, nhưng người phật tử quy y không phải là quy y với vị Thầy đó. Điều này có nghĩa là chúng ta thật sự nên đặt câu hỏi là :  "Ai là vị Thầy chứng minh việc truyền tam quy cho quý vị ?" chứ không phải là câu hỏi :  "Quý vị quy y với ai ?". Hòa Thượng nói:  

"Có người nói rằng :  'Thiện Tài Đồng Tử thăm viếng năm mươi ba vị (thầy), như vậy tại sao tôi không lạy thêm nhiều vị thầy nữa ?'. Nhưng quý vị cần nhận thức rằng Thiện Tài Đồng Tử luôn luôn được thầy cũ gởi đi đến vị thầy kế tiếp. Đó không phải là mong muốn tham lam có vị thầy khác có đủ đức hạnh, quay lưng lại với vị thầy hiện tại của mình và lén lút quy y với vị thầy khác. Rất nhiều những phật tử cao niên người Trung Hoa đã quy y hàng chục hay hàng trăm lần. Nhưng khi quý vị hỏi họ "quy y" có nghĩa là gì, họ không biết. Như vậy không đáng thương hay sao ? Họ nói rằng tất cả người xuất gia là thầy của họ. Nhưng tôi nói họ không có vị thầy nào cả bởi vì tâm họ thiếu lòng tin, như vậy làm sao họ được cứu độ ? Con người cần có lòng tin để được cứu độ. Đừng nói rằng "Có lẽ lần trước lúc tôi quy y, chư Phật không để ý, do đó tôi nên quy y lại."

Khi đề cập vấn đề phong bì đỏ, từ trước đến nay Hòa Thượng đều phản đối phong tục này. Bởi vì trong đó có yếu tố lừa dối. Không ai biết trong phong bì đỏ đó là bao nhiêu tiền. Đối với những Phật tử ở Ả châu, quy y và phong vì đó liên hệ với nhau. Trong trường hợp như vậy, những người không thể có phong bì đỏ và những người ngoại đạo sẽ không dám tin Phật và quy y. Hòa Thượng nói:  

"Trong Kinh Hoa Nghiêm, Thiện Tài Đồng Tử giữ một vị trí rất quan trọng tuy nhiên lại có ảnh hưởng phức tạp đền Phật Giáo Trung Hoa. Hầu hết các pháp sư biết rất rõ ràng rằng việc một người quy y với rất nhiều thầy khác nhau là không đúng. Điều đó không phù hợp với Phật pháp. Nhưng nếu không để điều đó xảy ra,  "phần"  (phong bì đỏ) của họ sẽ giảm đi đáng kể. Do đó cho đến hôm nay không có ai công khai phản đối phong tục này. Biết rất rõ ràng điều đó là sai, người ta vẫn làm. Thật phức tạp có phải không ? Tại sao ? Thứ nhất là vì "đồng tử"  (lôi kéo người tại gia) và thứ nhì là vì "Thiện Tài"  (để được phần phong bì đỏ). Đây là thói tục tệ hại nhất trong Phật giáo."

Sự hiểu biết chân thật và cái nhìn rõ ràng của Hòa Thượng rất khác biệt với đa số. Biết bao là lòng từ bi đằng sau tiếng sư tử hống của Hòa Thượng, ngài lên tiếng vì ngài "không thể đành nhìn giáo pháp của thánh nhân bị suy đồi". Rất nhiều "Đạo sư tài tử" ở Đài Loan, được đệ tử đưa lên đài cao, đã hoàn toàn quên mất trách nhiệm "Làm việc Như Lai để cứu chúng sanh". Mỗi ngày họ ngụp lặn trong sự say sưa danh vọng, lợi lộc và quên vấn đề lớn sinh tử. Thật ra khi đệ tử của Tam Bảo gặp những vị thầy xuất gia, họ nên hỏi Phật Pháp, không phải chỉ với ý định cúng dường phong bì đỏ. Tại Thái Lan, Tích Lan v.v.., người tại gia cúng dường thực phẩm cho Tạm Bảo. Bên cạnh đó, Đức Phật hạn chế các Tỳ Kheo chỉ được dùng một bữa ăn lúc Ngọ trong ngày. Đức Phật không cho phép họ dùng bình bát để xin tiền.  

Trong quyển bảy từ Kinh A Hàm, Đức Phật nói:  "Giữ vàng hay các thứ tiền bạc hoặc đồ quý giá không phải là Pháp của Sa Môn, đệ tử Thích Ca. Nếu họ có giữ vàng hoặc tiền hoặc đồ quý giá, thì họ không phù hợp Pháp của Sa Môn." Do đó xin tiền không phải là phương pháp tu hành của người xuất gia. Trong quyển 54 của Từ Phần Luật Đức Phật bảo Trường giả Châu Man:  "Sa môn, đệ tử Thích ca không nên giữ vàng bạc; họ nên cho đi châu báu của họ, và không tự trang sức. Bất cứ người nào giữ vàng bạc sẽ tự mình dính mắc vào ngũ dục, như thế họ không theo Pháp Sa Môn, đệ tử Phật. Có ai nghĩ rằng ngày nay trong thời kỳ Mạt pháp có những kẻ xuất gia dùng bình bát để xin tiền. Việc này đã có tác dụng hủy hoại thanh danh của Phật Giáo và sự tụ tập của thành viên Tăng Đoàn, đặc biệt hiện nay khi có những người đi xin và tự xưng là người xuất gia để phá hoại Phật pháp. Nếu thành viên của Tăng Đoàn không mang bình bát đi xin tiền, thì chắc chắn sẽ không có người nào chịu khó mao xưng là thành phần của Tăng Đoàn. Do đó Hòa Thượng khuyến khích đệ tử của ngài giữ giới không giữ tiền càng nhiều càng tốt; để tránh "kết duyên" với tiền bạc càng nhiều càng tốt. Hòa Thượng nói:   

"Bởi vì người xuất gia có thể tu hành được nếu họ không có tiền. Một khi họ có tiền, họ chắc chắn sẽ không tu hành được. Tôi có thể bảo đảm điều đó. Hãy nhìn xem! Hây nghiên cứu đi. Những người Đạo Sĩ tự xưng là 'Bần Đạo'. Người Tăng sĩ tự xưng 'Bần Tăng'. Không ai nói đến "Phú Tăng" hay Phú Đạo". Do đó khi quý vị dùng tiền để cúng dường cho 'Phú Tăng' hay 'Phú Đạo', điều đó cũng giống như quý vị tạo tội. Tôi sẽ làm phiền lòng nhiều người khi nói lên điều này. Nhưng dù tôi có làm phiền quý vị đi nữa, tôi phải nói lên sự thật." 

Một vấn đề nữa đang xảy ra trong Phật Giáo hiện nay là cái gọi là "Pháp làm giàu". Hòa Thượng nghiêm khắc về ngay thẳng về vấn đề này:  "Không có Pháp nào như thế để làm giàu trong Phật Giáo." Đại sư Vĩnh Giác nói trong Chứng Đạo Ca:  "Đệ tử Thich Ca nói rằng họ nghèo; họ thật sự nghèo về thân, nhưng không nghèo về Đạo. Về sự nghèo, thân họ bao bọc trong giẻ rách thô kệch. Về đường Đạo, trong tâm hồ chứa đựng viên ngọc vô giá." Đó là nói về "bần Tăng" trong Phật Giáo. Chữ "phú Tăng" không hiện hữu. Bởi vì họ là "bần Tặng", làm sao họ có thể truyền "Pháp làm giàu"?  (nhưng làm người lầm lạc bằng cách nói rằng đó là phương pháp của Đức Phật trong khi thật ra hoàn toàn không có!). Nhận định của Hòa Thượng là:  

"Quý vị phải xem xét cẩn thận bất cứ người nào dạy kẻ khác 'Pháp làm giàu' để xem người đó chính mình có giàu thật hay không. Nếu người đó giàu thật, thì vị quý vị muốn giàu do đó quý vị đưa tiền bạc của mình cho người đó. Vì vậy mà người đó có tiền. Cũng giống như đầu tư vào chứng khoán, đầu tiên quý vì phải mua chứng khoán trước khi có thể làm ra tiền. Và như vậy đầu tiên quý vị phải cúng dường người đó - có thể một ngàn, hay mười ngàn, hoặc một trăm ngàn ? và sau đó tủ sắt của quý vị sẽ đầy tiền và sẽ phát ra ánh sáng đỏ, có phải không ? Hoặc ánh sáng vàng ? Hay ánh sáng đen ? Nếu đó không phải là sự lừa đảo chuyên nghiệp thì là cái gì ? Bởi vì tôi không bao giờ truyền pháp làm giàu, tôi phơi bày bí mật này ra."

Phật Giáo là một giáo pháp cao thượng. Chắc chắn không ngừng lại với "phong bì đỏ" kèm theo danh lợi. Phật Giáo cũng không ngừng lại với những "Pháp hội" đi cùng với việc cứu độ linh hồn. Chư Phật và những bậc đại trí muốn chúng sanh hiểu rằng thế gian là vô thường và người ta cần dẹp bỏ tham sân si. Làm sao mà chư Phật, chư Bồ Tát lại bị giáng xuống mức độ các vị thần để người ta "tìm cầu phú quý"  ? Đó không phải là hối lộ hay sao ? Như vậy thì làm sao Phật Giáo khác với những tôn giáo dân gian của Đông Phương và Tây Phương ?

 

Return to homepage | Top of page