Kinh Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm

Quyển 9: Ngũ Ấm Ma - Thọ Ấm

Hòa Thượng Tuyên Hóa Giảng

@

9. Tâm chấp trước không, phỉ báng giới luật

KINH VĂN:

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, nhận rõ thọ ấm. Trong chỗ tỏ ngộ đạt được tánh hư minh. Trong ấy, hành giả bỗng dưng có khuynh hướng đoạn diệt, bài bác nhân quả, cho mọi việc đều là không. Tâm chấp không chi phối mạnh mẽ, khiến hành giả có kiến giải rằng: Sau khi chết hoàn toàn đoạn diệt. Đây gọi là Định tâm phân tán mất đi sự chiếu diệu tương ưng. Nếu rõ biết được thì không lỗi lầm. Đó không phải là chứng Thánh quả.

Giảng:

Lại nữa, hành giả khi ở trong định, thấy sắc ấm tiêu trừ, nhận rõ thọ ấm. Trong chỗ tỏ ngộ, ngay lúc ông ta vốn dường như minh bạch nhưng chưa thực sự minh bạch, đạt được tánh hư minh, đắc được một loại tánh sáng suốt nhưng mà là sự sáng suốt hư vọng, không thực. Trong ấy hành giả bỗng dưng có khuynh hướng đoạn diệt, bài bác nhân quả cho mọi việc đều là không. Trong ấy, ở trong tánh hư minh ấy, bỗng dưng xảy ra một sự thay đổi. Đó là gì? Hành giả có khuynh hướng đoạn diệt, bài bác nhân quả, cho mọi pháp đều là không.

Ông ta nói Khi chết người đó ra đi vĩnh viễn. Do vậy, nói về nhân quả là sai lầm. Chẳng có nhân quả, khi chết chẳng có gì tồn tại nên làm sao mà có nhân quả. Mọi pháp đều là không, tạo tội cũng là không mà làm việc phước thiện cũng là không. Tất cả đều là không. Tâm chấp không chi phối mạnh mẽ khiến hành giả có kiến giải rằng: Sau khi chết hoàn toàn đoạn diệt.

Càng nghĩ ông ta càng cảm thấy ông ta đúng Ồ! Đúng nó là không. Một khi ông chết là hết tất cả, mọi việc đều là không!!! Lúc ấy ông ta trở nên tin tưởng rằng: Mọi người đều vĩnh viễn biến mấy sau khi chết. 

Nếu rõ được thì không lỗi lầm, đó không phải là chứng Thánh quả. Câu Kinh văn này bị bỏ sót khi in lại từ nguyên bản. Chúng ta có thể bổ túc, thêm nó vào đây.

Đây gọi là: Định tâm phân tán, mất đi sự chiếu diệu tương ưng.

Lúc này định tâm không còn nữa, vậy nên phát sanh tư tưởng chấp không, mất đi khả năng nhận biết điều gì là đúng đắn. Nếu rõ biết được thì không lầm lỗi, không phải là chứng Thánh quả. Đây không phải là cảnh giới khi chứng được quả vị Thánh.


Kinh Văn:

Nhưng nếu nhận là chứng Thánh liền có loại ma không (không ma) nhập vào trong tâm. Nó liền phỉ báng người giữ giới, gọi họ là Tiểu thừa. Nói rằng: Bởi Bồ tát đã ngộ tánh Không, thì có gì là trì là phạm?. Người này thường ở nơi nhà đàn-việt thiện tín uống rượu, ăn thịt, phóng đãng dâm ô. Do ma lực nên nó nhiếp phục được mọi người không khởi tâm nghi báng nó. Sau khi ma nhập vào tâm hành giả lâu ngày rồi nó khiến hành giả ăn phân uế, uống nước tiểu, ăn thịt, uống rượu. Tuyên bố những thứ này đều là không. Nó phá hoại luật nghi của Phật làm cho người khác mê lầm phạm tội. Lạc mất chánh định sẽ bị chìm đắm.

Giảng:

Nhưng nếu nhận là chứng Thánh. Nếu xem đây như là sự chứng đạt quả vị Thánh, liền có loại ma không nhập vào tâm. Ma nó nhập vào chiếm hữu xác thân ông. Nó liền phỉ báng những người giữ giới, gọi họ là Tiểu thừa. Nó nói: Chớ giữ giới làm gì, đó là pháp Tiểu thừa. Hàng Bồ tát Đại thừa không nên bị phiền toái trong những câu thúc ấy. Các ông không nên quá quan tâm đến những giới ấy bởi voi lớn không đi đường thỏ. Kẻ đại ngộ không nên câu chấp tiểu tiết. Một khi ông là người đại ngộ rồi thì chẳng còn việc gì hệ trọng nữa hết. Mọi pháp đều là không. Ta chẳng nói điều này trước đây hay sao? Rượu thịt trôi qua bụng, còn Phật ở tại tâm. Mọi pháp đều do tâm, tâm chính là Phật, Phật chính là tâm!. Đó là những gì ma nói. Nó còn phỉ báng những người giữ giới: Chỉ có những người chấp dính vào Tiểu thừa mới giữ giới. Đệ tử của Đại thừa không bận tâm đến chuyện này.

Thực ra, giới luật của Đại thừa càng rõ ràng hơn nữa và người tu Đại thừa càng phải giữ giới nghiêm mật hơn nữa. Ma chỉ lừa dối những người kém hiểu biết thôi. Thực ra những người ấy vốn không học qua Phật Pháp, cũng không hiểu những đạo lý mà Đức Phật đã dạy. Đó là lý do tại sao, bất luận nó nói điều gì, những người không hiểu biết ấy xem đó như là mệnh lệnh vậy bởi tin rằng lời nó nói là đúng! Tại sao họ lại tin lời nó nói? Bởi vì chưa nghe qua Phật Pháp, cũng không hiểu Phật Pháp là gì. 

nói rằng: Bởi Đại thừa Bồ tát đã ngộ tất cả pháp là không (nhất thiết pháp không), thì có gì là trì, là phạm? Sao lại còn có giữ giới phạm giới. Không có! Người này đã bị ma xâm chiếm, thường ở nơi nhà đàn-việt thiện tín, những người Phật tử hộ pháp đã tin tưởng nó, uống rượu ăn thịt, phóng đãng dâm dục. Tối quan trọng là câu phóng đãng dâm dục (quảng hành dâm uế) . Đạo Phật dạy người không nên có tâm dâm dục, mà tâm dâm dục của nó lại tăng trưởng. Nó còn khuyến khích làm việc dâm ô, và người ta vẫn tin vì nó có ma lực. Do ma lực nên nó vẫn nhiếp phục được mọi người không khởi tâm nghi ngờ hay phỉ báng nó. Họ tin tưởng nó một cách cuồng nhiệt.

Sau khi ma nhập vào tâm hành giả lâu ngày rồi, nó khiến người ấy ăn phân uế, uống nước tiểu, ăn thịt uống rượu. Tuyên bố những thứ này đều là không. 

Vì nó bị ma nhập nên nó không biết được phân là thứ bất tịnh, và nó thường uống nước tiểu. Nó nói rằng ăn phân uế với uống nước tiểu là bất cấu, bất tịnh. Nó dùng ý từ Kinh Bát Nhã để ngụy biện. Đó là cách bóp méo ý nghĩa của kinh điển. Ma sẽ cư xử bằng cách biểu hiện sự bất cần mọi việc dù nó sạch sẽ hay dơ bẩn. Nó sẽ tuyên bố ăn thịt, uống rượu là không, ăn phân uế và uống nước tiểu là không. Nói tóm lại, nó cho tất cả đều là không. Nó phá hoại luật nghi của Phật, làm cho người khác mê lầm phạm tội. Thế rồi lạc mất chánh định sẽ bị chìm đắm.



Trở về trang nhà