Kinh Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm

Quyển 9: Ngũ Ấm Ma - Thọ Ấm

Hòa Thượng Tuyên Hóa Giảng

 

10. Tham Ái Cuồng Loạn (Dục Ma)

Hựu bỉ định trung. Chư thiện nam tử. Kiến sắc âm tiêu. Thụ âm minh bạch. Vị kỳ hư minh. Thâm nhập tâm cốt. Kỳ tâm hốt hữu vô hạn ái sanh. Ái cực phát cuồng. Tiện vi tham dục. Thử danh định cảnh. An thuận nhập tâm. Vô tuệ tự trì. Ngộ nhập chư dục. 

Lại trong trạng thái thiền định ấy, hành giả thấy sắc ấm không còn, thọ ấm hiển lộ rõ ràng, sinh lòng chấp trước nơi tánh hư minh, thấm sâu vào xương tủy. Tâm hành giả bỗng phát sinh cảm giác yêu thương vô hạn, lòng yêu thương ấy ồ ạt khiến hành giả phát cuồng, bèn làm chuyện dâm dục. Đây gọi là cảnh giới Định an vui tùy thuận thâm nhập vào tâm can, không đủ trí tuệ để tự kiềm chế, chìm sâu vào các việc dâm dục.

 “Hựu bỉ định trung”:  Chữ ‘hựu’, ở đây là chỉ cho trạng thái lúc hành giả tu tập đạt đến cảnh giới Thọ ấm. “Chư thiện nam tử, kiến Sắc ấm tiêu, Thọ ấm minh bạch”: Sắc ấm của hành giả lúc này không còn nữa, hành giả thấy Thọ ấm một cách rõ ràng. “Vị kỳ hư minh”: Trước đó hành giả đã đạt đến cảnh giới hư minh, giờ đây  hư minh ấy “thâm nhập vào tâm cốt”. Cảnh giới hư minh này đã đi sâu vào tâm cốt của hành giả.

 “Kỳ tâm hốt hữu”: Trong tâm thức hành giả lúc này đột nhiên có sự biến đổi. Biến đổi như thế nào? Đó là, “Vô hạn ái sanh”: tâm hành giả bỗng phát sinh một niệm yêu thương vô lượng vô biên. Cũng giống như có người nói, anh ta yêu tất cả mọi người. Giảng đến đây thì liền biết cách nói của người kia mang đủ tính chất của hiện tượng ‘yêu thương’ này. “Ái cực phát cuồng”: hành giả lúc này bỗng phát sinh lòng ái dục như thế, lòng ái dục này ồ ạt đến cực điểm, liền khiến cho hành giả phát cuồng, tự mình không thể khống chế được tình cảm của bản thân.

Như tôi từng giảng về một người nữ tên Lưu Kim Đồng vậy, cô ta thấy người nam là liền ôm vào lòng, rồi khóc lóc, làm đủ trò mê hoặc, đây chính là loại ma ái dục này. Quí vị nghĩ xem, thường mấy người đàn ông, làm sao chịu được trước những trò mê hoặc này!  Thế nên bị mê theo. Cô ta bảo, anh có bao nhiêu tiền, mua vài thứ trang sức cho em. Người kia liền đồng ý ngay, được được! Cô ta lại bảo, anh có bao nhiêu tiền, mua thêm cái này cái kia cho em. Người đàn ông này lại chiều ý ngay. Vì sao vậy? Bởi vì cô ta làm chuyện dâm dục, ma lực của dâm dục làm cho người ta đều mê hoặc theo hết. Nên đây gọi là ‘ái cực phát cuồng’. “Tiện vi tham dục”: tham dục cũng chính là dâm dục, do có tâm tham mà sanh ra dâm dục

 “Thử danh định cảnh, an thuận nhập tâm”: Đây là một cảnh giới Định gọi là “an thuận nhập tâm”. An, là khinh an; Thuận, là tùy thuận. Tùy thuận theo tâm của hành giả. “Vô huệ tự trì”: hành giả lúc này không có đủ trí tuệ, lý trí để khống chế thứ tình cảm này, tâm dâm dục này của bản thân. “Ngộ nhập chư dục”: Do đó khiến hành giả phạm phải sai lầm này, lún sâu vào những việc dâm dục.

Ngộ tắc vô cữu. Phi vi thánh chứng.

Nếu hiểu được thì không đáng sợ, không phải là quả vị thực chứng của bậc thánh.

 “Ngộ tắc vô cu”: cảnh giới ấy chỉ tạm thời, ngẫu nhiên xuất  hiện, nếu quí vị hiểu rõ rằng, Ồ! Đây chỉ là một cảnh giới của ma mà thôi., “Phi vi thánh chứng”: đây không phải là đã chứng được quả thánh. Nếu quí vị rõ được rằng đó không phải là chứng quả thánh, thế thì không có gì đáng lo. Chỉ e rằng ở trong cảnh giới ấy, quí vị không nhận thức rõ nên bị đắm vào mê hồn trận, không biết ngõ ra.

Nhược tác thánh giải. Tắc hữu dục ma. Nhập kỳ tâm phủ. Nhất hướng thuyết dục. Vi bồ đề đạo. Hóa chư bạch y. Bình đẳng hành dục. Kỳ hành dâm giả. Danh trì pháp tử. Thần quỷ lực cố. Ư mạt thế trung. Nhiếp kỳ phàm ngu. Kỳ sổ chí bách. Như thị nãi chí nhất bách nhị bách. Hoặc ngũ lục bách. Đa mãn thiên vạn. Ma tâm sanh yếm. Ly kỳ thân thể. Uy đức ký vô. Hãm ư vương nạn. Nghi ngộ chúng sanh. Nhập vô gian ngục. Thất ư chánh thọ. Đương tòng luân trụy.

Nếu hành giả chấp nơi cảnh giới ấy là đã chứng thánh, liền có loại ma dục vọng (dục ma), nhập vào tâm can, khiến hành giả chỉ nói toàn chuyện dâm dục, xem việc dâm dục là đạo Bồ-đề, còn khiến đi dạy cư sĩ, tự do làm chuyện dâm dục, xem việc hành dâm là duy trì (hạt) giống pháp. Đó là do trong thời Mạt pháp bị ma lực của quỷ thần sai khiến, thuyết phục được kẻ phàm phu ngu muội, những người nghe theo nhiều đến số trăm, cứ như vậy cho đến một trăm hai trăm, hoặc năm sáu trăm, rồi nhiều đến cả ngàn vạn người. Đến lúc tâm ma chán chường, rời bỏ thân thể người đó, oai lực đã không còn, rơi vào vòng pháp luật của vua. Khiến chúng sanh nghi ngờ và lầm lạc, nên rơi vào địa ngục Vô gián, mất hết chánh thọ, bị luân hồi đọa lạc.

 “Nhược tác thánh giải”: Nếu quí vị xem đó là đã chứng quả thánh, “tắc hữu dục ma nhập kỳ tâm phủ”: bởi do quí vị nhận thức sai lm, ngay lúc ấy liền có loài ma dâm dục đến nhập vào thân mình. “Nhất hướng thuyết dục”: Chỉ một việc nói chuyện dâm dục với người khác. Hình như tôi có nghe nói nước Mỹ hiện nay cũng có một giáo phái giống như thế, chủ nghĩa đa thê, cho rằng càng nhiều vợ càng tốt. Đây có khác gì loại ma dâm dục này, chuyên môn đánh đúng tâm đen của con người, người ta thường thích như thế, thế là hắn liền rao giảng về chuyện dâm dục, nói rằng thêm vài bà vợ có sao đâu. “Vi bồ-đề đạo”: Anh có càng nhiều vợ cũng chính là  đạo bồ-đề đó thôi!

 “Hóa chư bạch y”: hắn liền dùng cách này, đi dạy tất cả cư sĩ. Bạch y, là cư sĩ tại gia. “Bình đẳng hành dục”: bình đẳng hành dục, nghĩa là làm chuyện dâm dục một cách bình đẳng tự do. Hắn dạy mọi người không cần phân biệt ai với ai cả, mọi người chung một chỗ, rồi cùng làm chuyện dâm dục, không cần phải nghĩ là vợ người hay vợ mình, hay vợ của bất cứ ai, cứ tự do tùy ý. Hiện tại nước Mỹ còn có “chủ nghĩa hoán thê”, mọi người cùng đem vợ đổi cho nhau, tất cả điều này rất gần giống với những hành vi của loại ma dâm dục.

“Kỳ hành dâm giả danh trì pháp tử”: Những ai cùng làm chuyện dâm dục với hắn đều cho đó là duy trì giống pháp. Trì pháp, chính là truyền pháp. Truyền hạt giống pháp là giống pháp của hắn. “Thần quỷ lực cố”: nhờ sức lực của quỷ thần, tà ma, nên “ư mạt thế trung”: ở trong thời Mạt pháp này, “nhiếp kỳ phàm ngu kỳ số chí bách”: nhiếp, ở đây có nghĩa là mê hoặc – mê hoặc tất cả những kẻ phàm phu ngu muội. Hắn có thể thâu nhiếp được những hạng người vô tri vô thức, số lượng đến cả trăm. “Như thị nãi chí nhất bách nhị bách”: số người theo hoặc đến hai trăm. “hoặc ngũ lục bách” hoặc đến năm, sáu trăm. “Đa mãn thiên vạn”: hoặc nhiều đến số ngàn vạn.

 “Ma tâm sanh yểm”: Qua một thời gian, tâm ma vương cũng cảm thấy chán chường. Ma vương chán chường rồi sẽ thế nào đây? “Ly kỳ thân thể”: ma vương liền bỏ rơi thân xác của người đó. Sau khi ma vương bỏ đi, quí vị nghĩ sẽ thế nào đây? Người kia cũng không còn thần thông gì nữa. “Uy đức ký vô”: oai đức, là nói thần thông của hắn khi có ma nhập vào, ma vương có thần thông, giờ đây ma vương bỏ đi, thần thông của hắn cũng không còn nữa. Thần thông không còn, quí vị nghĩ sẽ ra sao đây?

 “Hãm ư vương nạn”: lúc này thì trở thành kẻ phạm pháp. Trước kia lúc “còn” thần thông, con ma này giúp hắn tránh né được vòng pháp luật, khiến cho không bị phát hiện; thế nhưng giờ đây ma bỏ đi rồi, hắn vẫn quen thói cũ; khi đã làm thì liền phạm phải pháp luật. Người ta biết hắn là kẻ bàng môn t đạo, đem lời yêu mị mê hoặc quần chúng, thế là phạm pháp, bị bắt đi chém đầu.

“Nghi ngộ chúng sanh”: Hắn khiến cho chúng sanh không tìm ra nẻo chánh, “Nhập Vô gián ngục”: nhất định rơi vào địa ngục Vô gián. Vì sao hắn bị rơi vào ngục Vô gián? Bởi vì “thất ư chánh thọ”: hắn mất đi chánh định chánh thọ, “Đương tùng luân trụy”: nhất định bị đọa lạc.

A Nan. Như thị thập chủng thin-na hiện cảnh. Giai thị Thọ ấm dụng tâm giao hỗ. Cố hiện tư sự.

Này A-nan! Mười cảnh giới thiền định như trên, đều là do sự dụng tâm tu tập cùng Thọ ấm hỗ tương biến hiện, nên sinh ra những trạng thái như thế.

      “A-nan, như thị thập chủng thiền-na hiện cảnh”: Này A-nan! Mười cảnh giới thiền định, mười cảnh giới tịnh lự ([1]) nêu trên. “Giai thị Thọ ấm dụng tâm giao hỗ”: đều từ nơi Thọ ấm và do trong khi dụng công tu tập, đã hỗ tương sinh ra những trạng thái biến hóa tâm thức như thế. “Cố hiện tư sự”: do đó mà có những hiện tượng như thế phát sinh.

 

Chúng sanh ngoan mê. Bất tự thổn lượng. Phùng thử nhân duyên. Mê bất tự thức. Vị ngôn chứng thánh. Đại vọng ngữ thành. Đọa Vô gián ngục.

Chúng sanh ngu muội, không biết suy xét, gặp phải nhân duyên như thế, mê mờ không tự biết, cho đó là đã chứng thánh, thành tội đại vọng ngữ, đọa vào Vô gián.

 “Chúng sanh ngoan mê”: chúng sanh ngoan cố, mê muội, ngu mê. “Bất tự thổn lượng”: Bản thân không biết suy xét, tự mình không biết cân nhắc. “Phùng thử nhân duyên”: đến lúc gặp phải những trường hợp thế này. “Mê bất tự thức”: tự mình cũng không nhận thức được rõ ràng bản thân mình. “Vị ngôn chứng thánh”: bèn tự nói là mình đã chứng quả thánh rồi, thành thánh nhân rồi. “Đại vọng ngữ thành”: Chưa được mà nói được, chưa chứng mà nói chứng, chưa đạt được Đạo mà nói đã đạt được Đạo, chưa chứng thánh quả mà nói đã chứng thánh quả, đây là phạm đại vọng ngữ. “Đọa Vô gián ngục”: nhất định sẽ bị đọa vào địa ngục Vô gián.

 

Nhữ đẳng diệc đương. Tương Như Lai ngữ. Ư ngã diệt hậu. Truyn thị mạt pháp. Biến lệnh chúng sanh. Khai ngộ tư nghĩa. Vô lệnh thiên ma. Đắc kỳ phương tiện. Bảo trì phúc hộ. Thành Vô thượng đạo.

Sau khi ta diệt độ, các ông nên đem lời dạy này của Như Lai truyền dạy lại cho đời Mạt pháp, khiến hết thảy chúng sanh, nghe thấy hiểu rõ được nghĩa lý này, để không bị Thiên ma tìm được sơ hở, giữ gìn che chở cho họ, đạt được đạo quả Vô thượng.

 

“Nhữ đẳng diệc đương tương Như Lai ngữ”: Này A-nan! Các ông nên đem lời dạy này của Phật, “Ư ngã diệt hậu truyền thị mạt pháp”: sau khi ta diệt độ truyền dạy đến được với đời Mạt pháp. “Biến lệnh chúng sanh khai ngộ tư nghĩa”: khiến hết thảy chúng sanh, đều nghe được nghĩa lý này, hiểu rõ được nghĩa lý này, giác ngộ được nghĩa lý này. “Vô lệnh thiên ma đắc kỳ phương tiện”: các ông đừng để cho Thiên ma nắm được thuận lợi, đừng để cho chúng nó có cơ hội đến ma ám những người hành đạo. “Bảo trì phúc hộ thành Vô thượng đạo”: ông nên giữ gìn che chở cho tất cả những chúng sanh này, khiến họ đều thành tựu được đạo quả Vô thượng.

                                                                                                                                                  (còn tiếp)



[1] Thiền-na (Dhyana) là tiếng Phạn, nghĩa là tịnh lự (lắng đọng tâm thức, stilling of thought).


Trở về trang nhà