Thư Chân Hành Giả

 Những lá thư hai Thầy Hằng Thật và Hằng Triều viết cho Hòa Thượng Tuyên Hóa trong thời gian đi "Ba Bước Một Lạy" hơn 700 dặm trong 2 năm 9 tháng từ chùa Kim Luân ở Los Angeles đến Chùa Vạn Phật tại Talmage, California  

(Nguyên Tác: News From True Cultivators published by the Buddhist Text Translation Society, Dharma Realm Buddhist University, City of Ten Thousand Buddhas, Talmage, California - 2003)

 

  

Hằng Triều, Vị Hộ Pháp                                                             

Ngày 11 tháng 5 năm 1977

Kính bạch Sư-Phụ,                          

Con chí tâm quy y Sư-Phụ,

Xin Sư-Phụ từ bi thương xót hết thảy chúng sanh!

Việc lễ bái này cũng tương tự như một khóa tham-thiền. Mọi thời khắc luôn chuyên nhất quả thật là khó   khăn, chúng con từ từ tiến bộ vững vàng. Ba bước, một lạy. Thầy Hằng Triều là một vị hộ-pháp đắc lực. Thầy đã cứu chúng con thoát khỏi một tình cảnh nguy hiểm mà chính thầy sẽ tường thuật lại dưới đây. Các cư-sĩ tại gia (1) đã bảo hộ và lo lắng cho chúng con rất kỹ lưỡng. Con không nói chuyện nhiều (2). Ðây là cơ hội tốt mà thệ nguyện của đệ tử có thể được thực hành viên mãn, nghĩa là chỉ nói ra những lời nhằm phụng sự Tam-Bảo. Ðệ tử cảm kích bất tận về dịp may tu Ðạo này.              

Hằng-Thật

*****

Sư-Phụ từ giám,

Muốn duy trì sự an toàn kỳ diệu của chúng con thì cần phải có tánh thận trọng. Cho tới nay, chúng con chỉ mới gặp phải một vài chướng ngại tương đối nhỏ nhoi, nhưng lại nhiều thử thách.

Ngày thứ nhất, chúng con bắt đầu lễ bái dọc theo các quán rượu trong một khu vực hung bạo. Rất nhiều gã say rượu hắc búa. Vì là lần đầu tiên đơn độc lễ bái ngoài đường phố nên chúng con không khỏi bị đôi chút áp đảo. Lại thêm ướt át và lem luốc bởi đường sá vẫn còn ẩm ướt bùn lầy (mưa vừa tạnh, bầu trời hơi quang đãng khi chúng con bắt đầu lễ lạy), nên trông chúng con không được oai nghi lắm. Sang cái lạy thứ nhì thì có chuyện liền.

Một gã say rượu cao lớn từ đằng sau vỗ vai con mà bảo rằng: "Ê, ông làm cái gì ở đây vậy?" Con cố gắng giải thích một cách yếu ớt trước sự sửng sốt của hắn. Hắn đứng cách con chừng ba tấc (7 inches). Hắn từ từ rút trong ví ra một tấm ảnh Chúa Giê-su (Jesus) với mái tóc dài hippy và nét mặt nhạy cảm. Hắn cứ đưa qua đưa lại bức ảnh trước mặt con, có vẻ chờ đợi. Con khéo léo tiến đến sát bên thầy Hằng-Thật. Một chiếc xe hơi thuộc loại souped-up chạy vụt qua: "Nè mấy tên quái đản, hạn cho tụi bây từ đây đến hoàng hôn phải ra khỏi chỗ này!" Ồ, chúng con chỉ mới ra lạy có ba phút thôi mà đã lắm thử thách rồi.Chúng con tiếp tục lê bước. Nhiều nhóm người tụ tập đằng trước bởi những lời truyền miệng lan nhanh. Có tiếng cười nhạo báng: "Các ông vĩnh viễn không đến đâu được bằng cách đó cả, ha, ha..."

Một người khác chế giễu: "Kìa, Joe! Họ đang chúc phước cho trạm xăng của mày kìa! Ha, ha..."

Có vài người đi ngang qua chúng con, xem chúng con như là những thớt gỗ. Họ cũng không khác biệt gì, như đang nhập thiền-định Ti-vi vậy. Nhưng khi chúng con lạy đến thì các nhóm người lại tự động rã ra. Dường như đối với họ chúng con cũng ra vẻ thế nào lắm!

Họ thách thức chúng con bằng lời nói--không hiệu quả. "Ê, tưởng tượng xem tao sẽ đá đít bọn chúng khi chúng quỳ xuống!" Không phản ứng. Một nhóm đàn ông đông hơn tụ họp ở góc phố. Người cầm đầu tướng cao ráo khoảng gần 1 thước 9 (6' 5"). Một tên đàn em của hắn chen vào giữa chúng con, vỗ vào đầu chúng con, rồi cũng lạy theo, cố tình khiêu khích chúng con. Không phản ứng. Thầy Hằng-Thật không ngừng tiến tới phía trước. Con cố thu ngắn khoảng cách. Ðột nhiên, họ tự giải tán, và bảo tên đàn em cứ lẽo đẽo theo chúng con: "Cho họ lạy qua đi, họ sẽ không làm gì đâu!" Chúng con lạy qua nơi đó. Con có cảm giác là hai tên cầm đầu vẫn bám sát chúng con ở đằng sau. Rất khó xả bỏ tất cả công phu võ thuật mà con đã tập luyện hằng bao nhiêu năm trời (3), nhưng con biết rằng không có sự hộ vệ bằng sức mạnh nào có thể cứu được người hành-giả thành tâm. Chúng con vẫn đi, vẫn lạy... Cuối cùng, gã to lớn đứng hẳn sang một bên và lễ phép hỏi: "Xin lỗi ông, ông có thể cho tôi biết là các ông đang làm gì không?" Con gật đầu, lạy xong một lạy, rồi đứng dậy giải thích.

"Ồ, kỳ lạ quá, ông ta không nói chuyện à? Công việc của các ông không dễ đâu. Cầu cho thế giới hòa bình, tôi cũng tán thành. Lạy đến tận Ukiah! Ông Phật này là gì? v.v.." Họ đã xúc động. Một cái gì đó vừa dịu dàng vừa chân thành đang lộ ra. Ranh giới biến mất. Băng đá tan thành nước. Gã nói: "Chúc các Ngài bình an," và làm dấu thánh giá chúc phước lành cho chúng con trước khi bỏ đi: "Hãy cẩn trọng!"

Chúng con toàn thắng! Ðã đến lúc phải tìm nơi cắm trại. Mây lại vần vũ. Trời sắp mưa. Quên mang giấy vệ sinh.

Hai giờ rưỡi sáng. Chúng con đậu xe đối diện với xưởng bánh tortilla ở Nam Pasadena. Con thức dậy tụng chú. Con nghe có tiếng bước chân lê lết trên đường và tiếng người thì thầm. Một cái bóng băng vụt qua bên phải chiếc xe. Bang! Một cánh tay thò qua cửa sổ xe không đóng, cố mở chốt cửa. Bên ngoài, chó sủa inh ỏi. Con la lên: "Ê!" Con nhìn thấy bốn bóng đen bỏ chạy. Họ tụ tập lại dưới đường phố. Một lát sau, con nghe có tiếng đá văng chạm vào lề đường chung quanh xe chúng con. Con chùi lớp sương mỏng trên cửa xe và trông thấy bọn họ, bây giờ với gậy gộc trong tay, đang tiến dần về phía chúng con. Họ ném đá và dàn ra giữa đường để tấn công chúng con. Con nhảy vào ghế, mò mẫm tìm công-tắc và cho nổ máy xe. Máy không nổ. Hoảng hốt. Con niệm danh hiệu Quán Âm Bồ Tát và cố thử lần nữa. Rù... rù! Tiếng máy gầm lên. Con lái xe vụt ra đường. Một người trong bọn họ nhảy đến định ngăn cản, nhưng chúng con chạy thoát kịp!

Chúng con đến Chùa Kim-Luân, đậu xe ngay lối ra vào và ngủ ở đó cho đến bốn giờ sáng. Tinh thần mệt nhọc. Hôm nay là một ngày thử thách lớn lao.

Chúng con vô tình giết chết nhiều kiến và côn trùng nhỏ nằm dưới tay chân chúng con trong khi lễ bái. Mỗi ngày, chúng con cảm thấy sức lực kiên cường hơn, và chuyên nhất thêm. Mơ màng trong mơ màng, mơ thấy mình lễ bái qua suốt vùng L.A. Ba Bước, Một Lạy, thật là huyền diệu không thể nghĩ bàn.

Bình an trong Ðạo,                     

Hằng-Triều

******

Chú thích:       

(1) Cư sĩ họ Trương, Bà Phương-Quả-Ngộ, Hoàng Alice, và hai vợ chồng họ Hồ. (bản Hán-văn, quyển thượng, trang 1)

(2) Thầy Hằng-Thật phát nguyện hoàn toàn không nói chuyện trong suốt cuộc hành trình "Ba Bước, Một Lạy," trầm mặc hồi hướng công đức. (bản Hán-văn, trang 1)

(3) Thầy Hằng-Triều vốn là cao thủ đai đen của Không thủ đạo. Thầy cũng dạy Thái cực quyền và Thiếu lâm-quyền trong nhiều năm. (bản Hán-văn, trang 3) 

******

(Còn tiếp)                                    



Trở về trang nhà